Thu sang đêm trở lạnh phủ sương
Trăm hoa rụng rơi
Mỗi chàng đang trông hoàng hôn
Chờ ai xa xăm về đây
Như tự nhủ
Chắc đâu thể quên được
Hoa rơi rơi dửng dưng
Nàng sao kiếp trước vội buông
Biển lòng mênh mông còn đây
Vờ như ta
Không buồn không tiếc
Không nặng sầu
Chẳng nỗi đau xót
Màn đêm buông lạnh căm
Nhớ nhung thêm chất chồng
Như hương xuân
Cứ quanh quẩn
Vây lấy ta
Thời gian trôi
Chảy vung đầy
Tay áo ai
Mùi hoa ngan ngát
Cứ phiêu tán
Trời đan tâm
Làm cho cánh hoa
Tàn lững lờ
Hoa giăng giăng chốn đây
Làm ta tổn thương
Vượt bao nhiêu tình kiếp
Vượt bao sinh kiếp
Khiến con tim này
Như héo mòn
Ba đời ba kiếp
Cớ sao còn than
Oán trong lòng ta
Hoa rơi rơi dửng dưng
Nàng sao kiếp trước vội buông
Biển lòng mênh mông còn đây
Vờ như ta
Không buồn không tiếc
Không nặng sầu
Chẳng nỗi đau xót
Màn đêm buông lạnh căm
Nhớ nhung thêm chất chồng
Như hương xuân
Cứ quanh quẩn
Vây lấy ta
Thời gian trôi
Chảy vung đầy
Tay áo ai
Mùi hoa ngan ngát
Cứ phiêu tán
Trời đan tâm
Làm cho cánh hoa
Tàn lững lờ
Hoa giăng giăng chốn đây
Làm ta tổn thương
Vượt bao nhiêu tình kiếp
Vượt bao sinh kiếp
Khiến con tim này
Như héo mòn
Ba đời ba kiếp
Lạc hoa lưu thủy
Mong biết khi nào tái hợp
Sau bao năm tháng trôi
Ngày xa cách nhau
Giả như ta gặp nhau
Chuyện xưa cũng quên
Cửu trần nơi ấy
Cứ lạc lõng
Mười dặm hoa đào xuân sắc
Khi nào giữ được
Vi vu trong tán cây
Một cơn gió qua
Đừng cho yêu hận kia
Làm hoa thơm đánh mất
Bao nét thuần khiết
Nước chảy hoa vội rơi rớt
Kiếp sau lại
Kiếp sau ta gặp nhau