Chấm bút nhẹ lay
Vệt râu ấy trên giấy lụa
Khiến lớp màn chu sa ngại ngần
Khe khẽ
Ánh mắt ấy sao lạnh lùng
Tựa như sắc nguyệt đao
Xuân tàn đông đến
Chợt sương hóa thành băng
Nhấn bút chặm sơn
Họa nên bức tranh thủy mặc
Chiếc áo màu xanh qua thâm trầm
Sông núi
Ký ức cũ đang nguội dần
Tại nơi Khoái Hoạt Lâm
Ta dần dà lãng rồi quên mặc kệ
Năm tháng
Mộng than van
Lời ai oán hư vô thành bể sâu
Rừng phong thu lặng phiêu tán theo
Muôn trùng gió sương
Chầm chậm biến tan
Chầm chậm biến tan
Ngày một quá khứ kia đốt theo tro tàn
Không ngoảnh lại
Nhấn bút chặm sơn
Họa nên bức tranh thủy mặc
Chiếc váy hồng nhân
Như chân trời son sắc
Ký ức cũ đang nguội dần
Tại nơi Khoái Hoạt Lâm
Bao chuyện xưa cứ ùa về tần ngần
Giây lát
Mạn Đà La rộ hoa thắm tươi
Khu rừng ngát hương
Hoàng Hạc lâu
Bao nhiêu khách tha phương
Giờ vắng tênh
Chầm chậm biến tan
Chầm chậm biến tan
Ngày một quá khứ kia
Đốt theo tro tàn
Chẳng vương vấn
Mộng than van
Lời ai oán hư vô thành bể sâu
Rừng phong thu lặng phiêu tán theo
Muôn trùng gió sương
Chầm chậm biến tan
Chầm chậm biến tan
Ngày một quá khứ kia đốt theo tro tàn
Không ngoảnh lại
Mạn Đà La rộ hoa thắm tươi
Khu rừng ngát hương
Hoàng Hạc lâu
Bao nhiêu khách tha phương
Giờ vắng tênh
Chầm chậm biến tan
Chầm chậm biến tan
Ngày một quá khứ kia
Đốt theo tro tàn
Chẳng vương vấn
Chầm chậm biến tan
Chầm chậm biến tan
Ngày từng ngày quá khứ kia
Đốt theo tro tàn
Ta chẳng màng