Phủ sương trên mặt đất
Ánh trăng nơi cuối trời
Ngẩng lên ngắm trăng vàng
Đê đầu tư cổ trấn
Vội hôn lên cành cây
Nghe gió qua thắt dạ
Tình cảm sớm hôm kia
Nhung nhớ quên sao đành
Vầng trăng loang mặt sông
Khiến tâm ta khẽ động
Một bước mỗi tơ tưởng
Trăm sầu trăm quặn thắt
Giờ quay lưng nhìn nhau
Nhưng cớ sao cách biệt
Người sao lãng quên nhanh
Tan biến như hương trà
Còn dư âm, còn khúc ca
Người ra đi người khuất xa
Hoa vội rớt rơi mộng chưa dứt
Ta trống vắng
Ta một thân hát ca nâng rượu
Ta một thân hát ca nâng rượu
Vội hôn lên cành cây
Nghe gió qua thắt dạ
Tình cảm sớm hôm kia
Nhung nhớ quên sao đành
Vầng trăng loang mặt sông
Khiến tâm ta khẽ động
Một bước mỗi tơ tưởng
Trăm sầu trăm quặn thắt
Giờ quay lưng nhìn nhau
Nhưng cớ sao cách biệt
Người sao lãng quên nhanh
Tan biến như hương trà
Còn dư âm, còn khúc ca
Người ra đi người khuất xa
Hoa vội rớt rơi mộng chưa dứt
Ta trống vắng
Ta một thân hát ca nâng rượu
Ta một thân hát ca nâng rượu
Hoàng hôn nghiêng bóng
tâm trí ta vắng lặng
Phía trước chói lóa sáng rực
Bước một bước hát một khúc
lạc lõng héo hắt trống rỗng
Mà bóng ai lướt qua chốn này
Một phút mấy chốc quyến luyến
Mắt đẹp mơ hồ, giấc mộng tan tành
khi còn đây mỗi ta
Vội cạn hết mấy chén
hỏi trời xanh mênh mông kia
Bao niềm thương cảm ân cần
vô vọng bao nhớ nhung xa vời
Đây mỗi ta gian phòng
kia mơ giấc mơ quay về
Về đâu về đâu
Ta một thân hát ca nâng rượu
Ta một thân hát ca nâng rượu