Nhớ lúc ta biệt ly
Thẫm hai màu hoa lá hải đường
Nhớ nhung kiềm nén
Ta chẳng qua chịu đựng
Muốn giấu bao đậm sâu
Hết luôn thảy buồn vui bấy lâu
Bàn tay ấy cứ siết chặt
Cầu xin hãy thương tình
Tiếng gió đông thổi qua
Giấc mơ nọ ta đã gặp người
Tiếng mưa phảng phất
Ta ngỡ như giọng người
Mấy nếp nhăn thời gian
Đã không sưởi lòng ta ấm lên
Tìm nơi ánh mắt thuở nào
Chợt tan biến muộn phiền
Ngọn gió kia đã vô tình
Vọng vang tiếng ngọt ngào
Làm bao nhiêu hoa rơi
Trải qua bao năm tháng sau
Biển trời bao trùm nhau
Hòa quyện lại bên nhau
Sợ đến khi mãi sau này
Thời gian cứ từ từ
Rời xa ta ôn nhu
Tuổi thanh xuân sao phí hoài
Ngày càng ngày
Có hoa râm phủ trên mái đầu
Gió cũng không đành tâm
Đến nơi này ta đã nhập mộng
Tiếng hoa nhẹ rớt
Ta vốn mong bình lặng
Cứ ấp ôm màu xanh
Muốn cho đời thủy chung có nhau
Niềm mơ ước những thuở đầu
Tìm không thấy nữa rồi
Ngọn gió kia đã vô tình
Vọng vang tiếng ngọt ngào
Làm bao nhiêu hoa rơi
Trải qua bao năm tháng sau
Biển trời bao trùm nhau
Hòa quyện lại bên nhau
Sợ đến khi mãi sau này
Thời gian cứ từ từ
Rời xa ta ôn nhu
Tuổi thanh xuân sao phí hoài
Ngày càng ngày có hoa râm phủ
Trên mái đầu
Chờ ai vết sẹo to nằm trên trán
Ôm chặt ta đừng xa rời
Ai xưa kia bên ta
Thiết tha nay lạ xa
Phía ngôi thành thật to rộng
Còn riêng mỗi mình ta
Rồi thế ta cứ mong chờ
Chờ ai phải cần chờ
Chờ ai kia xa xăm
Trời sao giăng như pháo hoa
Người cầm khăn choàng kia
Người quàng cổ cho ta
Rồi thế ta ngước lên trời
Hỏi nhân quả thường tình
Hận yêu trong nhân gian
Thì ra qua bao tháng ngày tuần hoàn
Còn gốc mai sân nhà lưu dấu người
Một bức tranh loang lổ
Nhưng ấm lòng