Hoa nở hoa tàn rớt xuống hồng trần
Hương sắc phôi phai mà xót thương lòng
Đài xuân tơ rủ
Vấn vương khẽ khẽ lay
Hoa rơi gió thoảng qua
Còn vướng trên rèm
Đẹp xinh đâu mấy hôm úa mấy hồi
Nhưng một mai
Gió thổi bay về chốn nao
Hoa khai vì sao
Dễ thấy nhưng cớ gì
Hoa rơi hóa mộng mơ
Người ôm bao nỗi sầu
Như giọt sương mai môi hồng đẫm lệ
Mà cây kia lá hoa bận rơi
Ta nguyện thân ta thêm cặp cánh để
Vụt bay theo hoa khắp trời mây
Hoa nở hoa tàn rớt xuống hồng trần
Mai mốt thân này tàn úa phai nhạt
Một ta táng hoa mắt ngấn lệ sầu
Sau này ta hồng nhan già đi
Người có thay lòng
Những nấm mồ của hoa
Xa tận chốn nao
Những nấm mồ của hoa
Xa tận nơi nào
Được bao xuân thu hoa vội rớt rụng
Hồng nhan cũng thế luôn già đi
Qua độ xuân thu hoa vội rớt rụng
Hồng nhan cũng thế luôn già đi
Hồng nhan cũng thế luôn già đi
Hồng nhan cũng thế phai sắc xuân