Họa bức tranh
Nhưng tâm đau đáu vô vàn
Cùng nỗi tương tư đầy vơi
Tràn loang lổ ướt mực nhòe
Vạn thiên chữ ngã vàng hoe
Rồi nhìn bóng trăng
Nhẹ lướt qua thềm
Điệu múa lung lay
Thướt tha bỗng mơ hồ
Lòng cứ bâng khuâng tràn dâng
Nàng sao trống vắng khôn nguôi
Lặng yên điểm trang đợi người về
Tiều tụy héo hon ngày tháng hao gầy
Hà há ha hương vị son này
Nghìn nhung nhớ
Vén theo rèm châu ấy
Hà há ha không tìm thấy ai
Ánh trăng vàng
Thấu tâm tình bùi ngùi
Ngày sáng xuân
Sương buông lơi như mưa phùn
Chờ nắng lên trên đồi hoang
Từng cơn gió khiến mi cay
Dòng nước chảy thương hoa vội tàn
Từ nơi khói mây chợt tiếng ai đàn