Phủ áo rêu đầy
Từng lời nói nơi cửa phật
Vội vàng sớm hôm mà xuân chợt tắt
Chậm bước thông thả
Rồi cứ mong thế nhân sẽ thay đổi
Ngần ngại bâng khuâng
Đi đến trời nao
Lặng ngắm mây ngàn
Rồi nhìn bóng trăng trải dài
Chẳng hỏi gió sương
Chẳng nghe nỗi đau
Đợi bóng đêm về tìm cánh hoa
Tay áo nóng như lửa
Lầm lạc bâng khuâng
Không chốn trở về
Ngủ vùi nơi Phạn âm
Cùng chuông cổ ấy
Nơi hắn chiêm bao
Phủ sương tóc khi già
Chầm chậm lắng nghe
Tiếng kinh luân linh thiêng này
Mài mực trên nghiên
Rồi chạm bút không ngừng chép
Dụ hoặc hâm nóng tại chân phật
Ai ố trăm bề
Cớ gì đến rồi đi
Lặng ngắm mây ngàn
Rồi nhìn bóng trăng trải dài
Chẳng hỏi gió sương
Chẳng nghe nỗi đau
Đợi bóng đêm về tìm cánh hoa
Tay áo nóng như lửa
Lầm lạc bâng khuâng
Không chốn trở về
Ngủ vùi nơi Phạn âm
Cùng chuông cổ ấy
Nơi hắn chiêm bao
Phủ sương tóc khi già
Chầm chậm lắng nghe
Tiếng kinh luân linh thiêng này
Mài mực trên nghiên
Rồi chạm bút không ngừng chép
Dụ hoặc hâm nóng tại chân phật
Ai ố trăm bề
Cớ gì đến rồi đi
Phật Đà lắng nghe
Nhìn nhân thế bao nhiêu sầu
Phật Đà khoan dung từ bi
Tĩnh tâm, thứ tha
Một đời soi bóng hồng như người
Thấm hương áo nồng
Cứ lặng đến lặng đi
Y đù qua hí to rì đe dà ma ni kí
Khu nà da mà ni a dá khà
Si ná a lù kha
A ỳ dà ka sí qua dù mê đề ki mi wó
Ê ì e nề i e mú là sề ru