Trống vắng giữa đêm cô đơn
Rồi lại vì nàng ngân nga
Chuyện nhân duyên cớ sao ta đôi ngã
Từng hoài phí bao nhiêu năm
Để lưu lại đoạn yêu thương
Để giờ đây chúng ta người một phương
Thà rằng lúc xưa không yêu nàng
Thật tình nguyện cam tâm
Thì nay không đớn đau trong âm thầm
Lời buồn xé gan
Thế gian toàn là chuyện viển vông
Nên chẳng qua giống như một giấc mộng
Phận duyên cớ sao lại lỡ làng
Còn ta ở đây chờ niết bàn
Trải qua nhiều trái ngang
Ta cứ thở than
Trần gian vốn luôn đầy kiếp nạn
Độ ai đến bên bờ bỉ ngạn
Hãy buông bỏ vấn vương sẽ bình an
Trống vắng giữa đêm cô đơn
Rồi lại vì nàng ngân nga
Chuyện nhân duyên cớ sao ta đôi ngã
Từng hoài phí bao nhiêu năm
Để lưu lại đoạn yêu thương
Để giờ đây chúng ta người một phương
Thà rằng lúc xưa không yêu nàng
Thật tình nguyện cam tâm
Thì nay không đớn đau trong âm thầm
Lời buồn xé gan
Thế gian toàn là chuyện viển vông
Nên chẳng qua giống như một giấc mộng
Phận duyên cớ sao lại lỡ làng
Còn ta ở đây chờ niết bàn
Trải qua nhiều trái ngang
Ta cứ thở than
Trần gian vốn luôn đầy kiếp nạn
Độ ai đến bên bờ bỉ ngạn
Hãy buông bỏ vấn vương sẽ bình an
Phận duyên cớ sao lại lỡ làng
Còn ta ở đây chờ niết bàn
Trải qua nhiều trái ngang
Ta cứ thở than
Trần gian vốn luôn đầy kiếp nạn
Độ ai đến bên bờ bỉ ngạn
Hãy buông bỏ vấn vương sẽ bình an