Nhiều xuân thu bỏ đi
Chốn đây tóc xanh bạc màu
Sợi dây tơ tình ai cắt đi
Ta không nhìn thấu
Người có đoạn trường chăng
Người vương vấn gì chăng
Trùng phùng sẽ
Chẳng còn nữa phải không
Đằng sau nơi phồn hoa
Khó ai nói ra cõi lòng
Rồi đêm qua lại mơ
Bóng ai ra đi ngày đó
Thầm trách đêm thật lâu
Còn than ngắn thở dài
Giờ người héo mòn tàn úa vụng về
Giang hồ nhiều lắm bao sầu thương
Cạn hết chén rượu đào
Mộng mị mấy hồi lại muốn thưởng hoa
Quan ngoại đừng đến lâu
Còn đây nàng ấy vẫn chờ đợi
Diệu vợi quá vì mộng chớ thành đâu
Đằng sau nơi phồn hoa
Khó ai nói ra cõi lòng
Rồi đêm qua lại mơ
Bóng ai ra đi ngày đó
Thầm trách đêm thật lâu
Còn than ngắn thở dài
Giờ người héo mòn tàn úa vụng về
Giang hồ nhiều lắm bao sầu thương
Cạn hết chén rượu đào
Mộng mị mấy hồi lại muốn thưởng hoa
Quan ngoại đừng đến lâu
Còn đây nàng ấy vẫn chờ đợi
Diệu vợi quá vì mộng chớ thành đâu
Giang hồ nhiều lắm bao sầu thương
Cạn hết chén rượu đào
Mộng mị mấy hồi lại muốn thưởng hoa
Quan ngoại đừng đến lâu
Còn đây nàng ấy vẫn chờ đợi
Diệu vợi quá vì mộng chớ thành đâu
Diệu vợi quá vì mộng chớ thành đâu