Nhờ ánh trăng soi xuống đồi xanh
Cơn gió mát êm dịu sát tai
Gậy vung lăng tiêu lẫy lừng
Bao hiển hách chiến công
Hoài phí thập phương xa tam thế gần
Qua nhật nguyệt ấp ôm
Tảng đá mang linh hồn
Mà tâm can tựa gương sáng trong
Không nhiễm bụi trần
Trời đất rung động chuyển dời
Huyền thiết Kim Cô Bảng
Ta ngước cao mây trời
Phật hay ma ta bước tới
Đã điên loạn đã huyên náo thiên đình
Ngạo khí hiên ngang cao sánh trời
Nhưng khó dung tha được
Không chạy khỏi
Năm ngón tay nặng trĩu vai
Gọi gió đi cân đẩu vân
Vụt đến trăm non nghìn sông
Chẳng thoát thân
Khi bàn tay Như Lai rất lớn
Mai mốt khi tương phùng
Gặp nhau giống như giấc mộng lành
Cậu bé Giang Lưu thuở ngày xưa
Thành kính mang cà sa
Chuỗi dây được tái sinh
Để đáp ơn sâu nghĩa nặng này
Nguyện hiến dâng không cưỡng cầu
Thán A Di Đà
Ngộ Không nay chẳng bận lòng
Chém yêu tà giữa sinh tử luân hồi
Từ lúc nao sinh duyên với Phật
Thiên Trúc xa ngút ngàn
Diệu vợi ngại đâu chí ta Hành Giả Tôn
Gọi gió đi cân đẩu vân
Vụt đến trăm non nghìn sông
Hộ tống ai tên Huyền Trang
Linh căn sáng soi
Ta đã u mê nguyện hằng mong
Xả thân bởi một người
Đã điên loạn đã huyên náo thiên đình
Ngạo khí hiên ngang cao sánh trời
Nhưng khó dung tha được
Không chạy khỏi
Năm ngón tay lớn như vầy
Xiềng xích giăng trong lòng ta
Khoảnh khắc ta khắc ghi
Khẩn cô nhi vang vang lên
Giờ tam sinh cửu thế
Sao mất vĩnh viễn
Hẹn mai sau hữu duyên sẽ tương ngộ
Gọi gió đi cân đẩu vân
Vụt đến trăm non nghìn sông
Xiềng xích giăng trong lòng ta
Kim cô còn đau
Thiên Trúc xa mây ngàn
Đêm ngày ngại đâu
Chí ta Hành Giả Tôn
Đợi lúc ta đây đằng vân
Rồi giá long nhìn gió mây
Hộ tống ai tên Huyền Trang
Linh căn sáng soi
Ta thấy sao ân hận
Đời sau kiếp sau sẽ tận lòng
Mai mốt khi tương phùng
Đường Tăng đến đâu cũng có ta