Níu giữ quá khứ
Nhưng chẳng níu được
Ánh sáng chói lóa nay tàn lụi
Mấy phút nước mắt ly biệt rối bời
Làm lồng ngực này như vỡ tan
Trốn tránh cũng khó qua khỏi chữ tình
Vì người mà lòng ta nhỏ lệ
Hỏi thế gian kia tình ái là chi
Ngày tháng làm sao dám an bài
Loáng thoáng tiếng gió
Lay động tiếng lòng
Ký ức vướng víu đêm đằng đẵng
Muốn biết có nhớ không
Khoảnh khắc này
Hoài niệm về người thêm lớn lên
Ngày một ngày hai rồi lại ngày ba
Lệ rơi lên tay ta nghe nóng hổi
Một tiếng hoa rơi một tiếng đàn ca
Cứ theo ta đến nơi chân trời
Nhân duyên mong manh đến khi nào
Nhưng ta mong lấy tay ta
Lau khô đi bao lệ kia
Tam sinh bao lâu
Con đường kia bao nhiêu xa
Tuy hiện ra hải thị thận lâu trước mắt
Sương che giăng giăng gió hiu hiu
Mưa tuôn tuôn tuyết rơi rơi
Bước mỗi bước ta rảo theo nàng
Hôm nay bên nhau
Ta quản chi mai sau kia
Thì sao chứ tương lai ta lưu lạc
Há chi bôn ba phương trời
Loáng thoáng tiếng gió
Lay động tiếng lòng
Ký ức vướng víu đêm đằng đẵng
Muốn biết có nhớ không
Khoảnh khắc này
Hoài niệm về người thêm lớn lên
Ngày một ngày hai rồi lại ngày ba
Lệ rơi lên tay ta nghe nóng hổi
Một tiếng hoa rơi một tiếng đàn ca
Cứ theo ta đến nơi chân trời
Nhân duyên mong manh đến khi nào
Nhưng ta mong lấy tay ta
Lau khô đi bao lệ kia
Tam sinh bao lâu
Con đường kia bao nhiêu xa
Tuy hiện ra hải thị thận lâu trước mắt
Sương che giăng giăng gió hiu hiu
Mưa tuôn tuôn tuyết rơi rơi
Bước mỗi bước ta rảo theo nàng
Hôm nay bên nhau
Ta quản chi mai sau kia
Thì sao chứ tương lai ta lưu lạc
Tay trong tay ta nắm
Yêu miên miên không dứt
Đã nghĩ thế thái vô thường nhưng
Nhân sinh đa đoan
Nay phù hoa mai hư không
Nên tình ta
Ngại ngùng gì mọi cay đắng
Giả như kinh qua mưa bão
Tâm ta luôn kiêu hãnh
Khi đôi ta quên đi hết thảy
Nhưng bất luận sao mưa rơi rơi
Mây mù giăng sương vây quanh
Còn có ta ta luôn đi bên nàng
Cùng ngắm trăm hoa đang đua nở