Đã mấy hồi buông lời cười chê
Đã mấy hồi nghe lời than oán
Không có tâm sánh đôi
Nghe bàn linh vừa vang thanh thúy
Sau tấm màn ta với người một đôi
Chẳng có người ta tội tình chi
Chẳng có lòng trông vào duyên kiếp
Ta vẽ nên bao sắc son
Khi người luôn cùng ta lui tiến
Cho có dù trông thấy người tiều tụy
Người nâng tay nét mực hoen
Họa mắt, môi, đôi mày ta
Gặp nhau lưu luyến
Rồi xa nhau vấn vương
Kệ ai kia đã lầm ta
Ta vòng vo vì ai chi phối
Ta với người, không có gì đẹp hơn
Ôi thế gian kia, cứ mông lung, mờ ảo
Say đắm miên man bởi
“lan hoa chỉ niệp”
“Hồng thai ba thước”
Ba bảy khúc phổ
Dẫu than mười phân kia sáng rực
Chỉ mong ai nhớ được
Bao tháng năm đẹp nhất
Khẽ dắt nhẹ, tay người chạm ta
Khẽ vũ điệu, ta cùng nâng bước
Ta ước mơ có ai tay cầm tay
Cạnh bên cung kính
Bao hỉ nộ, mong tất cả hoàn hảo
Người sai ta đúng được chăng
Người mãi mê ta lặng câm
Làm sao ta hóa giải khi tâm oán than
Người nay xơ xác tàn phai
Ta gầy hao triền miên thơ thẩn
Ta lấy gì cho ấm lòng người đây
Phong tuyết loay hoay
Nhuốm sương vương màu tóc
Đăng hỏa vô tâm sáng soi ai nhíu mày
Ngày nọ rơi xuống hai hàng đẫm lệ
Chắc ta toàn tâm tha thiết người
Thành tro trong khói lửa
Nhưng có khi hoàn mỹ
Ôi thế gian kia, cứ mông lung, mờ ảo
Say đắm miên man bởi
“lan hoa chỉ niệp”
“Hồng thai ba thước”
Ba bảy khúc phổ
Dẫu than mười phân kia sáng rực
Chỉ mong ai nhớ được
Bao tháng năm thật đẹp