Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa
Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi
Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh
Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng
Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa
Bản nhạc này ta đã nghe trong suốt những ngày đầu năm mới và cho đến tận bây giờ... Nghe buồn lắm nhưng ta lại thấy trong lòng có một điều gì đó khác đi... điều gì đó mà ngay cả ta củng chẳng thể lý giải nó là điều gi... Ta nghe lại lần cuối rồi thôi, viết lần cuối rồi thôi...
Vừa ghé đọc một Entry của một người, bổng nhiên thấy đau nhói trong lòng, cả Entry dường như chất chứa những nỗi niềm trãi dài vô tận của một giới hạn tên con người
Nhưng cuối cùng vẫn chẳng đọng lại trong ta được bao nhiêu... chỉ có một câu thôi, một câu mà ta muốn dành cho tất cả, cho tất cả...
Đừng cầu chúc một người hạnh phúc khi bạn đã biết hạnh phúc thật sự của người đó là gì...
Trong phút chốc Ta thấy mình vô cảm, vô cảm đến đáng sợ...
Lạnh lùng, lạnh lùng đến nghẹt thở...
cảm giác trống rỗng vô cùng... tưởng như có thể giết chết một con người chỉ trong giây lát./