Sài gòn nắng tắt vội , để xám mây khắp vùng trời
Những cơn gió chiều nay , ùa sâu trong lòng ngực
Mơ màng thêm một chút , có lẽ chẳng phải rời
Như chuyện anh thường kể, bắt đầu trong cơn mưa
Nhìn qua căn phòng nhỏ , ngày nào còn ai ngồi
Duyên kiếp đã định sẳn , mấy chốc phải chia đôi ! Vì ai ?
Vì ai ?
Anh đắm say trong cơn mưa chiều nay lại một mình
Góc vắng trong phòng nhỏ , có một kẻ ngô nghê
Tin rằng những buổi đầu , em vẫn đang còn giữ
Những yêu thương anh trao , gói gọn những phong thư.
Ngờ đâu , dòng đời thì cứ chảy
Nhưng tình mình , nay lại thành tro bay
Lại thành tro bay
Phố thị chiều tối vắng , vì lòng anh đã tắt
Chẳng thể nào hân hoan , lệ tràn cay khóe mắt
Sao vậy hả em ơi ? Chẳng lẽ nào là thế !
Chẳng lẽ đến đây thôi ! Đây không phải đường về
Mờ ảo quá em à ! Nỗi buồn lại gây mê
Xin cho anh , thôi quên em cùng với những bộn bề
Ta từng hứa với nhau rất nhiều , thành thực chả là nhiêu
Em biết không ? Anh không cần thiết phải nhớ về em nữa !
Bởi vì anh thừa nhận anh chẳng thể nào quên được em !
Anh không nghĩ anh làm điều đó tốt với bất kỳ ai khác ngoài em !
Họ tìm được quá khứ của mình trong anh
Nhưng quá khứ đẹp , chỉ mãi tồn tại ở quá khứ