Cùng nhìn về những gì ta từng bước qua
tại sao không giữ nổi , mà ngược lại là xa?
đôi ta chung lối , tay nắm tay chung đôi để rồi qua
Rồi ngã yêu thương cuối cùng thành chia đôi
Đừng hỏi em anh ơi ! em không trả lời đâu .
Lòng đau lắm ! em chẳng thể nhớ nổi niềm vui ban đầu
Lòng em ngổn ngang những bộn bề
Em ước gì tim mình thôi đắm chìm vào cơn mê.
Nếu cho em một lần phải chọn lại
Anh ơi ! chẳng hiểu sao em lại hóa thành khờ dại
Anh ơi ! lại là anh mắt buồn giam trọn em vào trong đó
Chỉ cần học cách yêu anh thôi , những chuyện khác cứ để anh lo
Thật ra em hiểu rất rõ những thứ hoàn hảo này
Nếu nó chẳng tồn tại được lâu vì điều gì cũng giống như vậy
Anh vô tư không buồn nhiều , em không vui anh chẳng hiểu
Chắc em cũng chẳng nhớ nổi những lần em phải khóc là bao nhiêu ?
Thôi! chúng ta chia ly , từ nay đường ai nấy đi
Em đã quá mệt mỏi vì cứ phải giấu hết sau hàng mi
Em đã quá mệt mỏi vì mình cứ phải khiến nhau thêm đau
Và hết lần này đến lần khác tổn thương ấy thêm sâu.
Đừng hỏi em là chúng mình có còn cách nào khác hay không?
Không đâu ! dù quay lại là điều anh vẫn mong
Dẫu vậy thì lần sau cuối em sẽ nói hết những chơi vơi
Em đã thật sự hạnh phúc nhưng chỉ mong thôi anh ơi đừng đợi
Sukai
Cuộc tình ta giờ đây tựa như khói mây
Mang theo cơn đau qua ngày
Này anh hãy nói ra đi
Rằng là ngày xưa cũ anh vẫn còn yêu em
Dẫu cho ngày mai sau, câu nhớ thương phai tàn
Và hay giữ em lại đi , trước khi đêm buông dẫn
Là một ngày em đi mất , anh biết tim mình đã dị tật .
Mang theo kỉ vật này đi cất , nhưng vẫn muốn tìm em mặc cho đêm hôm khuya khoắt .
Anh vì mang nặng trong lòng mình vài giọt buồn
Thuốc đắng như dã tật thì có lẽ anh đã phải buông.
Lại một ngày thật tệ anh mong nắng đến xua tan mây
Là một đêm mộng mị anh thấy nguyệt thực giũa tháng 7
Là một chiều nắng vàng , ai đó đến bên anh dang tay
Để đẩy anh xuống những nốt trầm nốt bổng thênh thang này