Trăng xuân mờ ảo
rải chúng đi cùng những muộn phiền của trái tim
để những ký ức tan vào màn đêm
một giấc mơ trong vài giây ngắn ngủi
chỉ có thể nhìn vòa căn phồng vô tận bao bọc xung quanh
dù đã mệt mõi với buồn thương
nhưng đôi môi vẫn đang thì thầm
theo đuổi cuộc sống phù du vẫn còn đang lẫn lộn
tìm một ngôi sao cô đơn chỉ là cách để thoát li
nếu con đường đường này dài cô tận
thì không có lí do gì để chờ đợi
em đã không còn chán ghét
và sẽ vì nó mà sống thật tốt
giấc mơ lạnh lùng tan biến
ánh sáng điểm tô đôi mắt
từng giọt nước rơi tựa hoa bay
dù có trở thành cát bụi , dù có đơm hoa thêm lần nữa
em phải làm sao để hóa thành đóa anh đào nhuộm đỏ trái tim anh
không thể để tâm hồn nhuộm đầy tạp chất
trái tim em sẽ là giọt nước thấm vào mọi nơi
không thể yêu thêm một ai nữa
mặc cho thời gian dần trôi đi
những câu hỏi
tan vào hư không
trăng xuân mờ ảo
tan ra cùng cơn gió mệt mỏi của trái tim
ký ức hòa vào đêm, tan biến trên bầu trời
mộng tưởng này xin phó thách cho nhành hoa hy vọng
ánh trăng cô độc ,ờ sáng trên bầu trời đêm .