Lồng ngực như đang bỏng rát
Như bị nước mắt cứa vào
Những vết thương không thể xóa bỏ... đau biết bao?
Ta còn đang sống hay đã chết?
Thế gian này đã rời bỏ ta chưa?
Một ngày đằng đẵng dài bằng một năm.
Ngày mai khi nào bình minh lên?
Giữa làn môi thô ráp...
Hơi thở tuôn trào trong ký ức...
Dùng tất cả mọi cách để xóa sạch...
Nhưng trái tim ta không thể nào quên được em.
Quá đau nên không thể làm gì được.
Dù không thể gặp lại nhau..
Bảo ta phải làm sao để... quên được em?
Lồng ngực như đang bỏng rát
Như bị nước mắt cứa vào
Những vết thương không thể xóa bỏ... đau biết bao?
Ta còn đang sống hay đã chết?
Thế gian này đã rời bỏ ta chưa?
Một ngày đằng đẵng dài bằng một năm.
Ngày mai khi nào bình minh lên?