那年江南清波舟漾
Nà nián jiāngnán qīng bō zhōu yàng
Sóng biếc lăn tăn Giang Nam năm ấy
半橫殘笛染秋涼
Bàn héng cán dí rǎn qiūliáng
Ống sáo nửa cây nhuộm mát mùa thu
煙花燙 燃盡浮生長
Yānhuā tàng rán jìn fúshēng zhǎng
Yên hoa tàn, đốt cháy kiếp phù du
飲散流水落花人茫茫
Yǐn sàn liúshuǐ luòhuā rén mángmáng
Thực tan nước chảy hoa rơi biển người mênh mông
一壺桂醇釀誰與共
Yī hú guì chún niàng shuí yǔ gòng
Một bầu quế Thuần Nhưỡng ai cùng uống
枯葉流年滿金鐘
Kūyè liúnián mǎn jīn zhōng
Lá khô theo năm tháng phủ đầy chuông
若相逢 煙浪暮雲重
Ruò xiāngféng yān làng mù yún zhòng
Nếu gặp gỡ, sương sóng mây chiều nặng
離人西東莫匆匆
Lí rén xīdōng mò cōngcōng
Người đi muôn phương không vội vã
青梅煮酒一樽相思誰訴
Qīngméi zhǔ jiǔ yī zūn xiāngsī shuí sù
Thanh mai nấu rượu một bình tương tư ai
這一世太匆促
Zhè yīshì tài cōngcù
Nói rằng kiếp này quá vội vã
寫一紙荒唐書
Xiě yī zhǐ huāngtáng shū
Viết một quyển sách hoa đường
子規聲啼誰負
Zǐguī shēng tí shuí fù
Nam tử quy thanh ai gánh lấy
醨觴醉 此生誤
Lí shāng zuì cǐshēng wù
Say một thoáng, cả đời sai
這一廂夢影畫不出
Zhè yī xiāng mèng yǐng huà bù chū
Chỉ là… cơn mơ này ảnh họa không ra.