ĐƯỜNG GIẢI-THOÁT
THANH SĨ
Thường ngày có đức Di-Đà
Dùng thần-thông hoá hiện ra muôn hình
Người nào cũng quanh mình đều sáng
Ai cũng đều viên-mãn thần-thông
Đường xa muôn dặm Tây Đông
Nhưng đi chỉ mất độ trong phút giờ
Người cỏi ấy thường trưa mỗi bửa
Đi cúng dường Phật ở khắp nơi
Đi về trong buổi ngọ thời
Người nào cũng muốn thỉn lời Như-Lai
Nên ai cũng đồng giai Bồ-Tá
Không người nào sa-lạc phàm-phu
Hạ-Nguơn kẻ phát tâm tu
Cầu về Cực-Lạc là đầu nhập môn
Cỏi ấy vốn người thân-thiện cả
Ai muốn sang phải dạ lương-hiền
Cỏi sen người phải như sen
Gần bùn mà chẳng ố hoen mùi bùn
Cỏi lành kẻ dử hung khó bước
Phật từ-bi chẳng rước bất lương
Muốn về Cực-Lạc Tây-Phương
Các điều hung dử chớ vương điều nào
Lá già thì trước sau cũng đổ
Để lá non thay nở nên cành
Hết đời trược, kế đời thanh
Luật đào-thải ấy đã dành từ lâu
Thuở xưa quả địa-cầu rất tốt
Đất bằng vàng, thảo-mộc bằng châu
Người nào cũng dung nghi tốt đẹp
Ai cũng đều hiền-đức thông-minh
Nhỏ lần cho đến hiện tình
Lòng người hoá xấu, địa hình quá dơ
Đến lúc phải ban sơ lập lại
Khó tránh ngày có đại biến đi
Chính là cũng một cuộc thi
Ai rơi ai đậu trong kỳ này đây
Đức Tiếp-dẩn kỳ này cũng tới
Rước hiền-nhơn thế-giới Ta-Bà
Đem về Cực-Lạc Di-Đà
Dứt đường sanh-tử, lánh xa hồng-trần
Bá tánh nhớ tu thân, lập hạnh
Nữ nam cần cải chánh trừ tà
Loc lừa trận ấy nổi ra
Có Thần che chở cho qua tai nàn
Thiếu đạo-đức sắt gang cũng chảy
Thật hiền lành bới cạy không trôi
Luật kia đã định sẳn rồi
Lành thời tồn tại, dử thời tiêu-tan
....