我听到传来的谁的声音,象那梦里呜咽中的小河;(Ta nghe thấy âm thanh ai truyền đến, như dòng sông nhỏ trong mộng nghẹn ngào)
我看到远去的谁的步伐,遮住告别时哀伤的眼神。(Ta thấy được bước chân ai đang đi xa, ánh mắt tràn đầy bi thương khi ly biệt)
不明白的是为何你情愿,让风尘刻画你的样子;(Không hiểu vì sao em tình nguyện, cho phong trần khắc họa dáng em)
就向早已忘情的世界,曾经拥有你的名字我的声音。(Liền hướng thế giới sớm đã thờ ơ, thanh âm ta đã từng gọi tên em)
那悲歌总会在梦中惊醒,诉说一定哀伤过的往事;(Kia bi ca cũng sẽ trong mộng thức tỉnh, kể ra chuyện cũ đã trôi qua đau thương)
那看似满不在乎转过身的,是风干泪眼后萧瑟的影子。(Kia xoay người như không hề bận tâm,là bóng dáng đôi mắt đẫm lệ đìu hiu)
不明白的是为何人世间,总不能溶解你的样子;(Không hiểu là vì sao trong cuộc sống,luôn không thể phai mờ dáng em)
是否来迟了命运的预言早已写了你的笑容我的心情。(Có phải hay chăng lời tiên tri đến chậm, trái tim ta đã sớm vẽ nên nụ cười của em)
不变的你,伫立在茫茫的尘世中。(Em không đổi, đứng lặng lẽ trong mịt mờ trần thế)
聪明的孩子,提着易碎(心爱)的灯笼。(Thông minh hài tử mang theo dễ vỡ (đáng yêu) đèn lồng)
潇洒的你,将心事化进尘缘中。(Em tiêu sái, đem tâm sự tan vào trần duyên)
孤独的孩子,你是造物的恩宠。(Cô độc hài tử, em là ân sủng của tạo hóa)