Như là giấc mộng - Nhất mộng như thị - Bất phụ Như Lai bất phụ khanh
Ngàn năm gió cát xói mòn,
Bích họa trên vách nét son chưa mờ.
Ngoài thành cổ tháp chơ vơ,
Nỗi niềm chôn chặt, nương nhờ pháp duyên.
Nhọc lòng lý giải căn nguyên,
Nhập thiền khôn tránh truân chuyên kiếp người.
Khen chê, bọt nước mà thôi,
Một mình lầm lũi giữa thời loạn ly.
Vô thường, ấy cõi Tu Di,
Đèn hoa bừng sáng, tức thì tắt ngay.
Hợp tan như khói như mây,
Như sương như điện, đổi thay muôn vàn.
Khâu Từ cho đến Trường An,
Chùa xưa nương náu trăm ngàn chúng sinh.
Niết Bàn phát nguyện ứng linh,
Khuyết lại tròn, lẽ thường tình từ xưa.
Thời trai rong ruổi gió mưa,
Đón vầng dương mọc, tiễn đưa chiều tà.
Tuổi già thấu tỏ sâu xa,
Nhân gian năm tháng chỉ là giấc mơ.