Nước mắt khẽ rơi mỗi lần đi trên con đường này
Ta lại nhớ về từng ngón tay của người ấy
Trái tim run rẩy đớn đau khi không thể giữ em ở lại
Hỡi người xinh đẹp của lòng ta ơi
Thứ gọi là tình yêu ấy, sao thật xót xa
Tay muốn nắm chặt sao lại càng rời xa
Thứ gọi là biệt ly ấy, sao dễ dàng đến vậy
Không cách nào quên được người ấy của ta
Tình yêu à, cớ sao cứ chạy trốn như đứa trẻ rụt rè
Sợ sẽ buông rời nếu ta càng thêm nắm chặt
Nỗi nhớ đuổi theo mà tình yêu cứ luôn trốn chạy
Giá mà dừng lại chút thôi thì hay biết mấy
Gió chợt về, ta kéo cao cổ áo
Vì lời chia tay lạnh lùng mà khiến nước mắt đong đầy
Vì không thể nào quên nên cứ mãi chất chồng trong tim
Hỡi người quan trọng của lòng ta ơi
Tình yêu à, cớ sao cứ chạy trốn như đứa trẻ rụt rè
Sợ sẽ buông rời nếu ta càng thêm nắm chặt
Nỗi nhớ đuổi theo mà tình yêu cứ luôn trốn chạy
Giá mà dừng lại chút thôi thì hay biết mấy
Cả đợi chờ, cả đớn đau, ta đều phải quên hết đi
Có nên mãi quẩn quanh con đường này để kiếm tìm điều gì đó?
Nhưng tìm được điều gì ở nơi này cơ chứ?
Tình yêu à, cớ sao cứ chạy trốn như đứa trẻ rụt rè
Sợ sẽ buông rời nếu ta càng thêm nắm chặt
Nỗi nhớ đuổi theo mà tình yêu cứ luôn trốn chạy
Giá mà dừng lại chút thôi thì hay biết mấy
Giá mà dừng lại chút thôi thì hay biết mấy...