Người đã đi mang cố quên hết con đường dài
còn mình anh ngẫn ngơ nhìn theo giữa đêm ko có người
hàng ngàn ngôi sao như giọt nước mắt ko lời
dang nhẹ lân trên khóe môi của anh
Nhiều đêm thức trắng cứ ngỡ quên rồi mà chợt nhận ra ở đâu
thì em cũng quanh đây nói cười .Nhiều lần trong đêm quay lại
góc phố hôm nào , nơi em ở nơi lần đầu gặp nhau .
Góc phố đó nơi em ở giờ đây đã vắng bóng em ,từng đàn chim én đã ko về đây như ngày còn em nữa , bởi vì sao em biết ko, anh nơi đây vẫn mong chờ.
Góc phố đó nơi em ở mùa thu vẫn có lá rơi .Và dường như thiếu bước chân của em thu càng buồn hơn nữa .Dù tim em ko có anh nhưng trong anh vẫn đong đầy ,những tiếng nói và nụ cười của em .
Góc phố đó nơi em ở giờ đã mãi ko còn em ...xót xa trong ngày dài ,nuối tiếc ân tình xưa .Bởi vì sao em bít ko ,anh nơi đây vần chờ em ,vì tim anh chỉ trao riêng minh em.
Dù tim em ko có anh ,nhưng trong anh vẫn còn đây,yêu thương ngọt ngào đã trao của em.