Ly ca phê lạnh ngắt đã rời khỏi miếng lót.
Anh cố kiềm nén cảm xúc vào sâu tận đáy lòng
Cố gắng để có thể trở về với quá khứ
Trên mặt anh hiện rất rõ
Rằng đẹp nhất vẫn ko phải là ngày mưa
Mà là khi cùng em trú mưa dưới mái hiên nhà
Những hình ảnh của hồi ức
Ngay khi ngồi đánh đu .. giấc mơ bắt đầu ko còn ngọt ngào nữa
Em nói rằng chậm chậm buông xuôi để tình yêu đi xa hơn
Hoặc có thể vận mệnh đã khiến cho chúng ta lại gặp nhau
Để chúng ta yêu nhau vào ngày thu này
Mãi đến khi hạnh phúc vỡ tan ra
Mới phát hiện anh phải nhặt nó thế nào đây