Nếu biết mai này em sẽ vu quy
Anh ơi, anh hỡi
Có trách hờn em không
Hờn trách em
Thì em cũng theo chồng
Thôi thì tự trách phận mình cho xong
Xin trả cho anh
Nhẫn cỏ hôm nào anh trao
Trả luôn ân tình hai đứa bên nhau
Những kỷ niệm của tuổi học trò
Mình chắt chiu những buổi hẹn hò
Ôi nghẹn ngào nghe tim nhói đau
Bao ước mơ đến đây lìa tan
Em theo chồng về nơi bến sang
Duyên trái ngang nát tan lòng tôi
Anh ơi nuối tiếc chia ly
Tim em nát tan trăm ngàn vạn mảnh
Chuyện hôn nhân mẹ cha định sẵn
Chớ nào phải đâu
Em tham sang phụ khó
Bỏ lại tình anh
Cho lỗi hẹn bạn chung tình
Nghịch cảnh trái ngang chia cách đôi mình
Chữ tình chung em còn giữ gìn
Chứ em nào có phụ bỏ tình anh
Nhưng anh ơi
Phận làm con em làm sao dám cãi
Để cha mẹ buồn là tội bất hiếu nhi
Chỉ xin anh hãy hiểu cho lòng
Em bước theo chồng
Là đền ơn trả hiếu
Em cứ đi theo chồng
Trả hiếu cho cha mẹ già
Đừng bận tâm gì đến tôi
Một người nghèo tay trắng tay
Anh trách chi nặng lời
Lòng em đang rối như tơ vò
Ngày vu quy nước mắt em tuôn trào
Về bên kia với bao niềm đau
Người không yêu phải kêu là chồng
Người yêu ơi hiểu cho lòng em
Tôi hiểu cho em vì chữ hiếu
Còn ai hiểu cho tôi
Nỗi đau những lúc đêm về
Nếu không yêu
Thì sao em còn hẹn còn thề
Để con đường quê trải đầy kỷ niệm
Tô thắm sắc màu vị ngọt của tình yêu
Tôi lại trở về ôn kỷ niệm chắt chiu
Đưa tiễn người yêu
Mà dạ đầy thương nhớ
Tôi đợi tôi chờ
Giờ chỉ là giấc mộng
Em đi lấy chồng còn gì nữa mà mong
Anh còn chờ đợi nữa mà chi
Cho phút biệt li nghẹn ngào cay đắng
Em bước theo chồng
Mà lòng còn vương vấn
Thương nhớ anh nhiều
Mà anh có hiểu được lòng em
Thôi em hãy về đi
Đừng lưu luyến thêm chi
Hay bận bịu mà làm gì
Hãy để một mình tôi trong thương nhớ
Có lẽ là tại tôi nghèo
Nên người mới bỏ ra đi
Anh hỡi, anh ơi
Em nào phải đâu tham phú phụ bần
Trả hiếu song thân
Nên lỡ hẹn bạn chung tình
Thôi em hãy đi đi
Không cần biện hộ
Chỉ tại tôi nghèo
Chứ nào dám trách chi ai
Duyên nợ trái ngang
Do đời tôi phận bạc
Em hãy yên tâm
Làm tròn bổn phận vợ hiền
Ôi tan nát tim em
Mà chẳng nói nên lời
Em ơi đừng nói nữa mà chi
Khi em bước vu quy vui vầy duyên mới
Còn tôi trăm nhớ ngàn thương
Đêm bước cô đơn qua từng con phố nhỏ
Nơi kỉ niệm ngày xưa
Mình thường trú mưa bên vườn hoa ấy
Vậy mà giờ đây
Chỉ còn lại mình tôi
Ôm nỗi nhớ thương sầu
Em đã phụ tôi để bước qua cầu
Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không
Tôi yêu em bằng tấm lòng chân thật
Như lời nói ngọt ngào khe khẽ bên tai
Em nói em yêu tôi
Không cần bạc vàng nhung gấm
Chỉ cần nhẫn cỏ đơn sơ
Vậy mà giờ đây
Em đã phụ tôi theo chồng
Ngày vu quy lòng em thương nhớ
Nhớ bến sông xưa
In hình bóng của người yêu
Nhớ thương ai
Giờ xa cách anh ơi nghẹn ngào
Chiều dần buông tôi còn ngồi đây
Thương nhớ ai khôn nguôi
Tôi vẫn còn mong đợi người xưa
Anh còn chờ đợi mà chi
Khi thuyền qua tính bến
Em bước sang ngang
Bỏ lại bạn chung tình
Em đi xây đắp gia đình
Còn tôi ở lại ôm mối tình si
Nghẹn ngào đưa tiễn người đi
Lòng tôi thương nhớ người xưa trọn đời