Mình, mình ơi nghĩ lại giùm thương
Cho con khờ có ba có má
Tuy quê nghèo chồi tranh vách lá
Nhưng tình nghĩa đậm đà
Sao mình nỡ bỏ ra đi
Thôi, thôi cô ơi đừng nói thêm chi
Tôi ra đi
Là tìm hạnh phúc cho riêng mình
Tôi đã chán lắm rồi
Cuộc đời nghèo khổ
Cô hãy giữ mái tranh nghèo
Mà dệt mộng với tương lai
Mình nỡ không thương một kiếp hồng nhan
Đang mang dạ chửa trong người
Biết phải về đâu khi không có chồng
Cô à, tôi đã nói rồi
Cô muốn về đâu thì mặc kệ
Tôi không muốn trở về
Với cuộc sống đồng quê
Con nhỏ thì loi nhoi
Nhà nghèo không cơm gạo
Cô hãy tự mà nuôi con
Đừng níu kéo mà làm gì
Chẳng được gì đâu
Khi tôi đã quyết định rồi
Mình ơi tội cho con trẻ
Cất tiếng khóc chào đời trong hiu quạnh
Rồi em phải làm gì
Khi con khôn lớn hỏi cha đâu mẹ
Em phải làm sao
Cho con trẻ vui lòng
Rồi thiên hạ cười chê
Em là gái không chồng
Em mặc kệ người ta cười chê em
Như thế nào cũng được
Nhưng tội cho con khờ
Không biết mặt cha
Rồi năm tháng trôi qua
Con lớn lên trong tủi buồn lặng lẽ
Người ta có cha có mẹ
Còn nó có mẹ không cha
Thì mình ơi nghĩ lại giùm thương
Đừng bỏ rơi mẹ con em mà tội lắm
Thì đó, tôi đã nói rồi
Tôi nói rồi
Ai biểu cô sanh chi
Đã từ lâu tôi nói với cô rồi
Bỏ đứa con đó đi
Tôi không muốn
Có sự ràng buộc nào cả
Cô hiểu không
Thế nhưng mình ơi
Con trẻ nào đâu có tội
Thì làm sao em bỏ con
Em đành đoạn hả mình
Cô ơi vậy thì
Cô hãy giữ đứa con đó làm kỷ vật
Còn tôi sẽ ra đi
Tìm cuộc sống riêng mình
Kể từ nay
Tôi và cô hết nghĩa hết tình
Coi như tôi và cô
Có duyên mà không nợ
Nên cô cũng đừng buồn làm gì
Khi phải xa nhau
Tôi nói cho cô biết
Trong cuộc đời thì ai cũng khổ đau
Nhưng biết phải làm sao
Khi mình không còn duyên nợ
Thì thôi
Hãy xem như mình chưa từng gặp gỡ
Tôi đã có vợ rồi
Đừng lưu luyến nữa mà chi
Mình, mình nói sao
Mình đã có người mới rồi à
Phải, tôi đã có người khác rồi
Người ta giàu có
Người ta mang lại cho tôi
Một cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc
Cô hiểu không
Cô cũng phải hiểu cho tôi chứ
Ơi, ơi trời cao
Có thấu cho nỗi lòng
Con phải làm sao để giữ chân được
Người chồng người cha ở trong gia đình
Ơi người ơi
Đừng nên lưu luyến
Khi mình đã hết duyên
Hãy xem như ký ức trong tim
Nhưng con khờ hỏi cha đâu
Mẹ làm sao
Trời ơi
Nghe tiếng của ai
Mà tỉnh cơn say trong giấc mộng
Sao tôi nỡ nhẫn tâm
Bỏ người vợ hiền chung thủy
Với đứa con thơ còn nằm trong bụng
Mà chạy theo tiếng gọi của nhân tình
Trời ơi
Tôi nỡ bỏ quên đi một mái gia đình
Mình ơi hãy tha thứ cho anh
Những tháng ngày lạc lối
Em phải chịu thiệt thòi
Nuôi mẹ hiếu thảo thay anh
Tháng năm dài
Em thao thức thâu canh
Chỉ mong anh một ngày quay trở lại
Cho mẹ già
Không còn ngày đêm khắc khoải
Cho con thơ
Có cha có mẹ trong đời
Trời ơi
Tôi quả là một người cha khốn nạn
Một người chồng bạc nghĩa mà
Hương
Hương ơi
Tự bây giờ cho đến ngày sau
Anh hứa
Sẽ không làm cho em buồn đau nữa
Anh sẽ cùng em
Lo cho mẹ và con dại
Như những tháng ngày hạnh phúc bình yên
Đối với con
Công cha nghĩa mẹ thiêng liêng
Phận làm con
Mình phải vuông tròn chữ hiếu
Huống hồ chi con thơ còn nằm trong bụng
Ai nỡ nhẫn tâm đem bỏ cho đành
Hương ơi một lần nữa
Anh xin cảm tạ tình em
Giữ lại đứa con với niềm hy vọng
Mong anh giữ nghĩa vợ chồng
Đừng mê vợ bé bỏ bè con thơ