Đồng hồ reo từ bao giờ
Tôi vẫn còn ngủ mơ
Gà kêu vang khắp trời
Mau dậy ngay thôi
Vì hôm nay là cuối tuần
Là ngày cuốn gói về với cha
Mẹ thì đang trông ở nhà
Từ nơi phương xa
Vừa rời thành giường tôi nhanh đánh răng
Tắm xong vội vàng mặc đồ
Quên phơi cả khăn
Lật đật rời phòng không quên good bye
Bác ơi cháu về
Chạy ù một mạch tập trung chốn quen
Xếp ngay hàng
Từng người lần lượt ra cổng trên
Một bóng dáng thân thuộc
Ngóng trông từ lúc bao giờ
Không ngại đường xa
Cùng nhau chúng tôi băng băng
Trên con đường dài
Tựa đầu hát vu vơ
Cho vơi đi mệt nhoài
Đường còn khá xa
Nên đôi ta không vội về
Cập vào quán cóc
Cho bọn cháu ly cafe
Ngàn mây trắng
Thay nhau lênh đênh trôi đầy trời
Bầy chim hót ca vang
Cho vui thêm cuộc đời
Nàng cười khiến tim anh lao đao
Quên đường về
Ừ thì anh say nàng
Hay đang say cafe
Hành trình càng ngày lại thêm khó khăn
Mới đây mặt trời còn cười
Tự dưng khóc than
Sài Gòn mùa này thật là khó ưa
Nắng mưa thất thường
Cùng nhìn một vòng tìm nơi trú chân
Tấp vô lề, miệng lập cập
Bụng thì đói meo
Từ đâu đó cô hàng gánh đi lại
Khói bay đầy ăn gì không con
Cùng nhau chúng tôi đang ăn khoai
Bên thềm nhà
Tựa đầu đút cho nhau
Như hai ông bà già
Trời dần ngớt mưa
Xe lưa thưa trên làn đường
Hạt rơi lất phất
Như thành phố trong màn sương
Nàng cài nón cho tôi
Tôi lau xe nàng ngồi
Bàn tay ấm đan tay
Con tim tôi bồi hồi
Phải chi cứ mưa to
Cho đôi ta đừng về
Để ngồi lâu bên nàng
Mặc thân ta lạnh tê
Như thành phố trong màn sương
Phải chi cứ mưa to
Cho đôi ta đừng về
Để ngồi lâu bên nàng
Mặc thân ta lạnh tê