Ngỡ yên vui câu thề
Ngày còn chung đôi
Người về bên ấy chẳng như mong đợi
Ánh trăng kia sắp tàn
Đời này gian nan
Bình minh đâu thấy
Đắng cay ai nặng mang
Biết em đau
Nhưng mà nào ai thấu đâu
Ngày em hạnh phúc hóa ra u sầu
Bến sông xưa còn chờ
Chờ em nữa đâu
Dại khờ nông nổi ấy
Hòa nỗi đau với men nồng say
Còn ngỡ em vui yên bình nụ cười
Pháo rượu nồng
Chẳng thấy đâu em đau lòng
Hạnh phúc xa xăm phai một nhành hồng
Vỡ tan mộng tấm thân gầy ngược sóng
Nào mơ xa hoa nhung lụa ngọc ngà
Xin cuộc đời thương em chút thôi mà
Vậy tại sao phong ba
Nỗi buồn vây lấy
Em giờ đây giống như cánh hồng phai
Thương em tôi
Nửa đời con gái dở dang
Cứ ngỡ là em sẽ được hạnh phúc
Nào ngờ có lúc thở than
Không còn hồn nhiên như trước
Đôi mắt đượm buồn
Đã bao lần em bỏ quên son phấn
Mà thấm những dòng lệ tuôn
Em ơi đôi khi cuộc sống
Không giống mình mong
Ngày lên xe hoa em có còn nhớ
Em đã từng hứa gì không
Từ nay em sẽ êm ấm
Nên anh đừng lo
Em khoe với tôi là họ rất tốt
Thấy vậy tôi cũng mừng cho
Nhưng mới chưa đầy nửa tháng
Em ôm quần áo về nhà
Tôi nghe chết điếng khi thấy em khóc
Và đứng nhìn em từ xa
Muốn chạy lại hỏi thăm lắm
Tư cách gì đây
Muốn hỏi tại sao người con gái ấy
Hôm nay ra nông nổi này
Giá như ngày xưa nghe tôi nói
Em không trao thân cho lầm người
Để bây giờ khi tim nghe nhói
Vẫn giấu nước mắt sau nụ cười
Tại sao phong ba bão táp
Vùi dập liễu yếu đào tơ
Thương cho thân em mười hai bến nước
Chọn phải bến đục ai nào ngờ
Còn ngỡ em vui yên bình nụ cười
Pháo rượu nồng
Chẳng thấy đâu em đau lòng
Hạnh phúc xa xăm phai một nhành hồng
Vỡ tan mộng tấm thân gầy ngược sóng
Nào mơ xa hoa nhung lụa ngọc ngà
Xin cuộc đời thương em chút thôi mà
Vậy tại sao phong ba
Nỗi buồn vây lấy
Em giờ đây giống như cánh hồng phai
Ai mang cô liêu
Tưới lên phận đời con gái
Thương em tôi khi xưa tóc búi vai
Gieo cho bao yêu thương
Đến khi thành sai trái
Giờ đây chỉ còn lại những nỗi đắng cay
Nơi phương xa mong về nhà
Nỗi đau lòng hằn trên mắt mi lệ nhòa
Mang hương hoa trao đời dối trá
Dành trọn cả tuổi xuân em cho người ta