Anh viết xong bài này
Khi trời vừa sáng
Sao vẫn chiếu chưa tàn
Giọt sương ẩm vẫn còn chưa tan
Kim đồng hồ trôi qua
Đêm tàn, phôi pha
Hơi buồn như là đôi ta
Lòng của anh là mưa ngâu
Câu chuyện lại được bắt đầu và
Một thằng bạn rủ anh vào trong quán
Nhưng anh giả vờ không quen
Vì thứ tồn tại trong đầu lúc này là em
Không rượu không men
Nhấc máy và anh điện thoại
Em tắt máy anh vẫn điện lại
Em nói anh không biết làm gì
Chỉ biết làm sai cho đến hiện tại
Anh biết là em đang giận dỗi
Những tâm sự tốt nhất anh nên giấu
Anh thật sự muốn em ở lại đây
Dù biết đôi lúc đã lỡ làm em đau
Những bước chân mang em đi mất
Là thứ duy nhất anh muốn quên mau
Em như là một cuốn phim dang dở
Vì anh luôn muốn quay lại từ đầu
Có những chuyện
Mà anh chỉ kể em nghe
Và những rắc rối của anh
Mà chỉ có em có thể chia sẻ
Đứng ở trên vỉa hè
Băng sang đường qua những dòng kẻ
Anh ước mình đã không cãi vã
Nhưng khác nào ước
Sài Gòn không xe
Anh sẽ không để em cất bước quay đi
Mọi thứ sẽ ổn
Lau những giọt nước ngay mi
Anh hứa sẽ chữa cho em được
Lành hết những vết xước, baby
Anh thích cử chỉ, lời nói
Ánh mắt, nụ cười của em
Về lại như trước, baby
I’m crying
I’m crying
Em đang nơi đâu
Em đang nơi đâu
Em nói nắng chẳng còn gắt
Nếu có anh chở che
Mưa từng nhẹ là thế
Khi ta còn chung đường về
Vậy lý do nào khiến ta
Thành người lạ ơi?
Trạm dừng chân?
Bạn từng thân?
Ai gỡ lòng anh những thắc mắc đây?
Anh đâu phải Đen Vâu vậy
Cớ sao em trao cho anh ngày khác lạ?
Thanh xuân đem đổi thu tàn
Phố đông ta rơi
Như lá trong nắng hạ
Có trầm có bổng, vội vàng sâu lắng
Hết một vòng hoà thanh
Bản nhạc này mình lệch tông
Hay chỉ có người thật lòng là anh?
Yêu nhiều hơn ba ngàn
Nhưng tim anh đâu phải của Người Sắt
Người ra đi chắc gì vui
Nhưng người ở lại sầu vương ngàn giấc
Màu sắc hoài niệm giờ đây xa vời
Em cũng chỉ là gió vội bay qua trời
Tạm biệt thôi
Tự mình lau giọt buồn đi
Vì anh biết từ lâu
Ta riêng biệt hai thế giới
Liệu em đã thấy
Bến bờ cho riêng mình
Lời em găm dù đau
Nhưng anh vẫn mong
Em sẽ hạnh phúc
Như lời em nói vào ngày em đi
Con tim anh nói điều ngược lại
Đánh bại lý trí
Xin em đừng đi
Nobody
Nobody
Thời gian vẫn chạy để anh ở đây
Thời gian vẫn chạy để anh ở đây
Thời gian vẫn chạy
Thời gian vẫn chạy
Anh ước mình có thể ngăn cản
Những bước chân mà em đã đi
Ước một lần chính anh có thể
Nói cho em biết tình yêu là gì
Tình yêu của anh là biển rộng
Ơ ơ không phải
Vậy tình yêu là gì em ơi?
Sao ta cứ ôm chặt mãi bóng hồng gai
Em chìm vào trong giấc ngủ
Cả căn phòng bây giờ là nến và hoa
Không khí giờ đã trút hết
Chỉ còn lại những hình ảnh nhạt nhoà
Họ nói rằng
Có không giữ thì mất đừng tìm
Anh đã từng tức giận
Đau rồi đến lặng im
Anh muốn dù mỗi tối hay ban ngày
Xin em hãy ở lại thế gian này!
Đừng đi