Đời nghèo
Rớt trái mồng tơi
Cơm ăn không đủ
Tiền xài không dư
Vì nghèo
Vợ bỏ ra đi
Chạy theo lối sống đua đòi người ơi
Từ ngày
Khi mới quen nhau
Nàng hay mơ ước được gần bên anh
Dù nghèo
Mà mến thương nhau
Được cùng anh chung sống
Bên đàn con thơ
Giờ đây sao người phụ tình tôi
Say mê nhung gấm lụa là
Tháng ngày đầm ấm bên ai
Đêm đêm
Anh vẫn ngồi đây
Ngồi nghe tiếng khóc con thơ
Mà lệ rớt giọt ngắn giọt dài
Cớ sao ông trời đọa đầy thân tôi
Ngăn cách đôi nơi tình
Nghĩa vợ chồng
Em đang nhung lụa êm ấm
Anh ở quê nghèo xóm vắng
Đêm khóc hận trách than phận mình
Từ ngày
Khi mới quen nhau
Nàng hay mơ ước được gần bên anh
Dù nghèo
Mà mến thương nhau
Được cùng anh chung sống
Bên đàn con thơ
Giờ đây sao người phụ tình tôi
Say mê nhung gấm lụa là
Tháng ngày đầm ấm bên ai
Đêm đêm
Anh vẫn ngồi đây
Ngồi nghe tiếng khóc con thơ
Mà lệ rớt giọt ngắn giọt dài
Cớ sao ông trời đọa đầy thân tôi
Ngăn cách đôi nơi tình
Nghĩa vợ chồng
Em đang nhung lụa êm ấm
Anh ở quê nghèo xóm vắng
Đêm khóc hận trách than phận mình
Em đang nhung lụa êm ấm
Anh ở quê nghèo xóm vắng
Đêm khóc hận
Trách than phận mình