Ngày xưa Trương Chi sống cô đơn
Lênh đênh với con đò
Giữa dòng sông sâu
Khách qua nơi đây mấy kẻ hay
Cuộc đời anh nghệ sĩ
Giọng tiêu ngàn sầu
Ngày tháng trôi đi như vô tư
Ngờ đâu cung cấm Mỵ Nương
Từng đêm nghe cung tiêu
Tha thiết canh thâu như rót vào tim
Bao nhiêu nỗi buồn vô bờ
Mỵ Nương say mê ốm tương tư
Khi nào vắng con đò
Thấy đời bơ vơ
Những đêm trăng thanh
Tiếng thở than
Từ dòng sông quạnh vắng
Vọng lên lầu vàng
Vì quá thương con nên cha Nương
Truyền cho quân lính tìm
Gặp Trương Chi trên sông kia
Đem đến bên cung cho mắt Mỵ Nương
Trông thấy mặt người nàng thương
Nhưng Trương Chi xấu trai hơn người
Hỡi Mỵ Nương ơi
Nên yêu thương phút thành mây khói
Biến tan đi rồi
Trương Chi ơi
Đắng cay cho chàng vỡ mộng vì đâu
Nên quyên sinh
Xác nằm lây lất trong chốn rừng sâu
Tủi thân Trương Chi số vô duyên
Nên tim chết đi rồi
Biến thành Ngọc Châu
Xót thương tim kia
Ấy Mỵ Nương bèn tìm viên ngọc quý
Tiện chung dùng trà
Nào có ai hay
Trong chung kia hình Trương Chi
Bóng đò hiện lên như bao đêm xưa
Đau xót cho ai thương tiếc tình duyên
Nên nát ngọc vì lệ rơi
Nhưng Trương Chi xấu trai hơn người
Hỡi Mỵ Nương ơi
Nên yêu thương phút thành mây khói
Biến tan đi rồi
Trương Chi ơi
Đắng cay cho chàng vỡ mộng vì đâu
Nên quyên sinh
Xác nằm lây lất trong chốn rừng sâu
Tủi thân Trương Chi số vô duyên
Nên tim chết đi rồi
Biến thành Ngọc Châu
Xót thương tim kia
Ấy Mỵ Nương bèn tìm viên ngọc quý
Tiện chung dùng trà
Nào có ai hay
Trong chung kia hình Trương Chi
Bóng đò hiện lên như bao đêm xưa
Đau xót cho ai thương tiếc tình duyên
Nên nát ngọc vì lệ rơi
Đau xót cho ai thương tiếc tình duyên
Nên nát ngọc vì lệ rơi