Tình đẹp muôn thuở
Là tình trong trắng tuổi học trò
Phượng hồng rơi đỏ
Sân trường ôm gót chân son
Năm cuối hè sang lúc tan trường
Lưu luyến nhìn nhau suốt con đường
Từ biệt chia tay
Trên quãng đường đê kẻ ở người đi
Một vầng trăng tỏ
Đã từng soi bóng của đôi mình
Một dòng sông nhỏ
Con thuyền trên sóng lênh đênh
Trao đổi bài thơ tỏ tâm tình
E ấp làm thinh đến bao giờ
Thời gian đã lỡ
Nhưng bóng người xưa tôi luôn tôn thờ
Nhớ một thời thơ ấu
Nơi làng quê nghèo
Nhưng tình thương trong sáng dịu êm
Trên cánh đồng ruộng xanh
Tiếng ai hò đẹp tình thắm duyên quê
Có một chiều lộng gió
Có người trai làng
Quay về tìm người em gái ngày xưa
Nhưng thói đời biển dâu
Bao tháng năm dài
Không biết em ở đâu
Mộng đầu tan vỡ
Trọn đời tôi vẫn mãi đi tìm
Tình sầu than thở
Trách mình không dám nói yêu em
Duyên kiếp đành ôm mối tơ sầu
E ấp từ lâu tiếng yêu đầu
Đường trần vạn nẻo
Ta chẳng gặp nhau
Nhớ thương chưa phai màu
Tình đẹp muôn thuở
Là tình trong trắng tuổi học trò
Phượng hồng rơi đỏ
Sân trường ôm gót chân son
Năm cuối hè sang lúc tan trường
Lưu luyến nhìn nhau suốt con đường
Từ biệt chia tay
Trên quãng đường đê kẻ ở người đi
Một vầng trăng tỏ
Đã từng soi bóng của đôi mình
Một dòng sông nhỏ
Con thuyền trên sóng lênh đênh
Trao đổi bài thơ có tâm tình
E ấp làm thinh đến bao giờ
Thời gian đã lỡ
Nhưng bóng người xưa tôi luôn tôn thờ
Nhớ một thời thơ ấu
Nơi làng quê nghèo
Nhưng tình thương trong sáng dịu êm
Trên cánh đồng ruộng xanh
Tiếng ai hò đẹp tình thắm duyên quê
Có một chiều lộng gió
Có người trai làng
Quay về tìm người em gái ngày xưa
Nhưng thói đời biển dâu
Bao tháng năm dài
Không biết em ở đâu
Mộng đầu tan vỡ
Trọn đời tôi vẫn mãi đi tìm
Tình sầu than thở
Trách mình không dám nói yêu em
Duyên kiếp đành ôm mối tơ sầu
E ấp từ lâu tiếng yêu đầu
Đường trần vạn nẻo
Ta chẳng gặp nhau
Nhớ thương chưa phai màu
Duyên kiếp đành ôm mối tơ sầu
E ấp từ lâu tiếng yêu đầu
Đường trần vạn nẻo
Ta chẳng gặp nhau
Nhớ thương chưa phai màu
Duyên kiếp đành ôm mối tơ sầu
E ấp từ lâu tiếng yêu đầu
Đường trần vạn nẻo
Ta chẳng gặp nhau
Nhớ thương chưa phai màu
Duyên kiếp đành ôm mối tơ sầu
E ấp từ lâu tiếng yêu đầu
Đường trần vạn nẻo
Ta chẳng gặp nhau
Nhớ thương chưa phai màu