Cơn mưa đi rồi, ngày mai không nắng
Vấn vương biết bao đêm rồi
Nỗi nhớ thương ai
Màu mắt ướt đẫm hàng mi
Lời đưa tiễn khi ta xa
Là bao đắng cay còn đây
Họa nỗi đau thương
Khắc sâu đến vô thường
Em đi rồi ai vương
Vương vấn câu thề xưa
Khắc mãi trong tâm
Là bao ký ức vỡ òa
Lời nói ấy xót xa
Đắng cay đến bẽ bàng
Em chờ gì
Một ngày nắng lên để thôi u sầu
Duyên mình trắc trở ai giờ buồn bên sông
Con đò còn đó ai về mà ngóng trông
Gió thổi hắt hiu
Ngọn đèn dầu vàng lay lắt
Bên khung cửa sổ tên người anh còn nhắc
Ngày bên sông quê ta còn chờ nhau về
Bẻ trái bần non, ngồi ăn bên bờ đê
Cánh diều lộng gió
Giờ có ta thả trong chiều
Khẽ thoang thoảng hương lúa
Mái tranh xiêu gió đìu hiu
Ta đã lớn, lớn cùng nhau
Lớn ở trên một con xóm nghèo
Tay mình nắm chân trần trụi
Chạy cùng nhau hái nhánh cù nèo
Rồi té lăn một góc
Đứng lên nhìn nhau cười
Vậy mà giờ lớn lên em lại nỡ theo người
Áo gấm lụa hoa vòng tay chiếc nhẫn cưới
Em đi theo người, tay cầm đoá hoa tươi
Em quên luôn nơi này vẫn còn chàng trai quê
Em bỏ sông bỏ đò
Xa cách biệt cả sơn khê
Người đã nói gì? Và hứa gì
Nay mãi mãi không một lời
Đến hôm nay nghẹn cay nước mắt rã rời
Là vì anh sai mà, anh sai mà
Nên để mất em trong đời
Lỡ bao nhiêu lần rồi
Mà tơ duyên này ai xóa
Đoạn đường ta đi cùng, ta bước cùng
Nay bỗng trở nên xa lạ
Những thân quen ngày nào
Mờ phai đến vỡ tan rồi
Đành nhìn em theo người, đi mất rồi
Nên trách than ai bây giờ
Nỗi đau im lặng thôi
Đừng nhắc đến vỡ tâm can
Hôm nay ở đầu làng
Nghe bà con nói em về
Bao năm trời cách biệt em trở lại nơi quê
Nơi chôn nhau cắt rốn, anh bỗng thấy vui lòng
Đám mạ non véo von, dưới bóng mát cây còng
Anh tiếc cho tình mình
Đẹp nhưng tơ duyên bị trắc trở
Đóa hoa lục bình tím
Chắc gì em vẫn còn nhớ
Mái tranh lá bên sông chắc gì em còn mơ
Đời em đã sang trang, nơi Sài Gòn nặng nợ
Anh buồn cho những ngày mình tìm lá diêu bông
Sao không chờ không đợi mà nỡ vội lấy chồng
Thương con sáo lẻ bạn vụt bay ở ngoài đồng
Cầu tre lắt lẻo anh về buồn nhớ mong
Từng ngày mình xa nhau
Hàng tre già úa đi nhiều
Cha già buồn thui thủi
Nhớ mong em gió đồng chiều
Thổi từng cơn gió lạnh
Áo ấm ai sẽ mặc cho
Quê nghèo em bỏ lại
Vì sợ bữa đói bữa no
Bao nhiêu lần đau thương anh giấu sau bờ mi
Khóc mãi trong tâm tự hỏi phải đến bao giờ
Ngày em bước theo ai, hóa mây đen tơi bời
Đâu còn gì mà luyến lưu níu kéo nữa rồi
Đoạn đường ta đi cùng, ta bước cùng
Nay bỗng trở nên xa lạ
Những thân quen ngày nào
Mờ phai đến vỡ tan rồi
Đành nhìn em theo người, đi mất rồi
Nên trách than ai bây giờ
Nỗi đau im lặng thôi
Đừng nhắc đến vỡ tâm can
Anh cũng đã từng mơ
Có ngôi nhà cạnh bờ sông
Chiều chiều thả xuồng trôi
Giăng con cá bắt con còng
Khói bếp luôn nghi ngút
Rộn tiếng cười hai vợ chồng
Ấm êm qua tháng năm
Mãi bên nhau đời mặn nồng
Nhưng mà bao mơ ước
Đang bình yên bỗng bão giông
Sóng gió vùng lên
Đưa con thuyền xa bến hồng
Ai trao tay nhẫn cưới
Em vội vàng bước theo chồng
Để lại đây tâm hồn xơ xác
Anh chết điếng ở trong lòng
Lục ơi thương ai
Theo con nước ra sông lớn
Thuyền ơi hái dùm tôi
Nhành hoa tím xin mang ơn
Để tôi còn ôm kỷ niệm
Dù trong lòng quá đau đớn
Thật tâm anh chỉ buồn
Nhưng không giận hờn em đâu
Chiều nay bên sông buồn
Anh hát câu dân ca
Gửi theo cơn gió cho người giờ phương xa
Bến sông buồn này, chỉ còn dấu đôi ta
Giờ còn gì nữa đâu mãi mãi mình rời xa