Đôi chân lang thang
Ánh đèn đường vàng
Con đường thân quen sao vắng
Nếu như thời gian có thể trở lại
Giây phút đầu tiên ta gặp nhau
Dang đôi bàn tay
Ôm em vào lòng
Tựa vào vai anh em khóc
Mong cho thời gian có thể dừng lại
Để anh được bên em, yêu em
Thì có lẽ
Anh sẽ nói ra những điều ấy
Thì có lẽ
Anh không hối tiếc như bây giờ
Thì có lẽ
Anh đã giữ lấy đôi bàn tay ấy
Nhẹ ôm dịu dàng ấm êm
Dư âm còn đây nước mắt đong đầy
Chờ đợi từng giây anh nhớ
Nhớ nụ cười em, nhớ ánh mắt buồn
Nhớ về ngày xưa còn ấu thơ
Anh đi tìm em giữa chốn đông người
Tìm hoài mà sao anh không thấy
Bơ vơ mình anh trong kí ức buồn
Nếu anh gặp em lúc này
Thì có lẽ
Anh sẽ nói ra những điều ấy
Thì có lẽ
Anh không hối tiếc như bây giờ
Thì có lẽ
Anh đã giữ lấy đôi bàn tay ấy
Nhẹ ôm dịu dàng ấm êm
Nếu anh dang rộng vòng tay ấy
Ôm em, giữ lấy em bên cạnh
Và nếu như có thể ngược thời gian
Thì anh sẽ ôm chặt lấy em
Và có lẽ
Anh sẽ nói ra những điều ấy
Và có lẽ
Anh không hối tiếc như bây giờ
Và có lẽ
Anh đã giữ lấy đôi bàn tay ấy
Nhẹ ôm dịu dàng ấm êm