Tan phiên chợ chiều
Nhớ lại người xưa
Vội lục tìm nhưng chẳng thấy
Dốc hết lòng để thương một người
Nhưng bị người lờ mà chẳng hay
Bến sông xưa đã không còn thấy
Hình bóng của người ra đứng đợi
Chỉ còn mỗi bóng đò
Chiều lơ lửng trên sông chờ người tới
Dòng người qua lại sao tôi lại thấy
Lạc lõng ở trong lòng
Người đi rồi sẽ không quay lại
Sao tôi dại khờ mãi trông mong
Đôi mi bỗng trở nên ước đẫm
Cố vội gạt nhanh tránh người nhìn
Chẳng mấy chốc không kìm được nữa
Mặc kệ xung quanh người cười mình
Trên tay anh cầm nhánh hoa bằng lăng
Loài hoa ngày xưa mọc trước ngõ
Em từng rất thích loài hoa tím ấy
Nhưng giờ lại bị người vứt bỏ
Duyên lỡ làng chẳng thể bên nhau
Anh đây chỉ biết mỉm cười và
Đò đã đưa em sang một bến mới
Để anh nơi này mãi cô đơn
Nhìn bông hoa kia đã dần úa tàn
Em bên ấy có hạnh phúc chăng
Nhớ những đêm ta hay ngồi cạnh
Ngắm vì sao dưới khúc trăng
Nhìn bông hoa kia đã dần úa tàn
Em bên ấy có hạnh phúc chăng
Nhớ những đêm ta hay ngồi cạnh
Cùng ngắm vì sao dưới khúc trăng
Gió hát vi vu
Tình đầu là tình tan vỡ
Bao mộng mơ yêu thương
Đến nay a vẫn còn chờ
Đời này lắm bao phong trần
Gió sương bụi mờ đắng cay ai ngờ
Ly tan nhành hoa
Tiếc thương phận cô liêu
Ta mang hành trang
Đau thương mất mát
Ở phía nơi phương trời xa
Nhìn lệ vân khi tiễn người đi
Bởi anh đâu bằng được người ta
Ở bên kia sông khoảng cách ngắn ngủi
Tưởng chừng hai ta đang ly biệt
Liệu em thấy vui
Diện lên áo cưới
Rồi cùng người ta đi tiếp
Ánh trăng mờ sao vẫn còn khuyết
Chia đôi tình cảm hai ta
Anh chờ đợi em ròng rã năm trời
Đến khi mùa xuân khai hoa
Liệu con sông kia nó vẫn còn đục
Để những ký ức bị lôi xuống
Thời gian trôi đi anh vẫn còn nhớ
Nụ cười của em lôi cuốn
Bản thân đâu thể trách ai
Bởi vì số phận anh cơ hàn
Mang kiếp nghèo hèn
Muốn được em thương
Đó là một giấc mơ vàng
Em ở nơi xa xôi ấy
Giữa chốn phồn hoa bạt ngàn
Còn anh như cánh chim nhỏ
Biết bay về đâu lạc đàn
Anh đã quên đi hình bóng của em
Để viết nên một trang sách mới
Và anh gắn liền với những kỉ niệm
Khi ở bên em không tách rời
Và câu chuyện cũng đã kết thúc
Anh nếm đủ vị đắng cay
Và anh là kẻ dại khờ đến khi
Cuối cùng thì cũng trắng tay
Nhân gian sao ta lìa tan
Người đã đi mãi thật xa
Bỏ lại ôm cô đơn
Ly tan ngày mình
Ấm êm về nơi xứ lạ
Dẫu hóa kiếp tương tư bẽ bàng
Anh vẫn chờ vẫn mong em về
Đừng oán trách ai dẫu có
Đúng sai khi ta cơ hàn
Tình này vỡ đôi
Tôi thầm chúc em
Vui bên người mới
Sẽ nắm tay bước đi cùng nhau
Vượt qua ngàn bão giông
Dòng trôi ký ức ấy
Vẫn cứ nhạt nhòa
Tình cảm chớ lưu mờ
Lỡ kiếp này coi như kiếp sau
Có duyên ta đang chờ