Anh
Vẫn nhớ ngày mình từng gặp nhau
Trên con phố ta thường qua
Yêu thương anh luôn như ngày đầu
Nhưng em giờ nơi đâu
Khi màn đêm dần buông vòng tay
Anh cô đơn với nỗi nhớ em
Nhớ ánh mắt nhớ nụ cười
Nhớ giọng nói của em
Ngày đầu quen nhau em nhớ không
Trao nhau tiếng yêu nồng đắm say
Thương nhau đến mai về sau
Tình ta sẽ lâu dài
Vậy thì em ơi đừng bước đi
Hai ta cách xa nhau
Để ướt mi
Yêu nhau đến đau lòng nhau
Tại sao phải như vậy
Để anh ôm nỗi đau này
Ôi tình yêu sao mà lạ kì
Khiến tim đập loạn
Khi mình nhìn thấy nhau
Mà sao thời gian trôi đi quá nhanh
Mới ngồi chút ít
Sao lại không thấy đâu
Em là cô gái đang uống trà đào
Và chỉ xuất hiện ở trong quán nước
Anh chỉ tới
Anh làm quen còn chuyện tình cảm
Anh không thể đoán trước
Có nhiều khoảnh khắc cũng thật tình cờ
Mà lấy cái cớ gặp gỡ chuyện trò
Mà như cách xa như là tình ý
Có người đợi em ngóng trông đợi chờ
Khi hai tay đan vào nhau
Mọi thứ xung quanh chuyển động
Sẽ không chuyển động nữa
Bao nhiêu phần trăm cô đơn
Sẽ dần dần chuyển màu xanh
Thì ở đó cũng biến thành màu đỏ
Dù người ta có tới umm
Anh đều say no
Dù người ta có hỏi umm
Chuyện tình mình thêu nên
Dù nắng có to dù giông có gắt
Dù cả bầu trời không còn trong lành
Thì em vẫn là tia sáng duy nhất
Thì anh sẽ giữ em mãi trong lòng bae
Có những ngày mình xa xôi
Những nỗi buồn sẽ qua thôi
Em ơi
Nếu đến rồi thì đừng đi
Ngày đầu quen nhau em nhớ không
Trao nhau tiếng yêu nồng đắm say
Thương nhau đến mai về sau
Tình ta sẽ lâu dài
Vậy thì em ơi đừng bước đi
Hai ta cách xa nhau
Để ướt mi
Yêu nhau đến đau lòng nhau
Tại sao phải như vậy
Để anh ôm nỗi đau này