Nhìn về chốn đông người
Cũng đã không còn ai
Những giọt lệ
Vẫn cứ rơi không đóng lại
Thành tâm quỳ lạy chắp tay
Bỏ đi hồng trần vướng vai
Nơi hồng trần quỷ ma đổi trắng đen
Tuổi xuân đã đóng lại
Mấy chục năm vừa qua
Những vui buồn
Và đắng cay đã nếm trải
Người bội bạc đành bỏ ta
Dù ta vẫn luôn chờ người
Người cũng đành bỏ ta
Chẳng ngoảnh lại
Ta vẫn thường thấy
Cô nương cùng ai
Tay nắm tay cười đùa
Nhưng không ngờ cô
Đường tình duyên chẳng thành
Hồng trần lắm ải khổ đau
Ta hướng tâm về nàng
Luôn mong nàng sẽ luôn luôn
Được nhẹ nhàng
Ta mong nàng sẽ mãi luôn bình yên
Chẳng giống ta giờ này
Để cuối cùng ta
Vẫn cô đơn chốn này
Còn đây thế gian loạn điên
Học thêm cách buông bỏ nàng
Mong trong lòng cố quên
Mà sao lại nhớ
Tuổi xuân đã đóng lại
Mấy chục năm vừa qua
Những vui buồn
Và đắng cay đã nếm trải
Người bội bạc đành bỏ ta
Dù ta vẫn luôn chờ người
Người cũng đành bỏ ta chẳng ngoảnh lại
Ta vẫn thường thấy
Cô nương cùng ai
Tay nắm tay cười đùa
Nhưng không ngờ cô
Đường tình duyên chẳng thành
Hồng trần lắm ải khổ đau
Ta hướng tâm về nàng
Luôn mong nàng sẽ luôn luôn
Được nhẹ nhàng
Ta mong nàng sẽ mãi luôn bình yên
Chẳng giống ta giờ này
Để cuối cùng ta
Vẫn cô đơn chốn này
Còn đây thế gian loạn điên
Học thêm cách buông bỏ nàng
Mong trong lòng cố quên
Mà sao lại nhớ
Ta mong nàng sẽ mãi luôn bình yên
Chẳng giống ta giờ này
Để cuối cùng ta
Vẫn cô đơn chốn này
Còn đây thế gian loạn điên
Học thêm cách buông bỏ nàng
Mong trong lòng cố quên
Mà sao lại nhớ