Hôm qua ngồi đó tính chuyện tương lai
Hôm nay nằm đấy bỏ lại cho ai
Đời người như áng mây bay
Mà ta cứ ngỡ quá dài
Vô thường vội đến ai hay
Người ơi xin nhớ cát bụi là ta
Trả xong nhân quả cũng phải rời xa
Nửa đời thấm thoát trôi qua
Nửa đời nếm trải phong ba
Giờ ta mới chợt nhận ra
Đời ngắn dặn ta hãy sống thật
Để nụ cười vẫn luôn nở trên môi
Cho đi khi ta còn có thể
Giúp người qua cảnh gian nan
Làm điều nhân nghĩa cao sang
Nào ai biết trước số phận ngày mai
Thôi ta hãy sống trọn vẹn hôm nay
Đời là nghiệp phước trả vay
Bạc vàng chức tước trong tay
Cũng không mua nổi một ngày
Đời ngắn dặn ta hãy sống thật
Để nụ cười vẫn luôn nở trên môi
Cho đi khi ta còn có thể
Giúp người qua cảnh gian nan
Làm điều nhân nghĩa cao sang
Nào ai biết trước số phận ngày mai
Thôi ta hãy sống trọn vẹn hôm nay
Đời là nghiệp phước trả vay
Bạc vàng chức tước trong tay
Cũng không mua nổi một ngày
Đời là nghiệp phước trả vay
Bạc vàng chức tước trong tay
Cũng không mua nổi một ngày