Như là phút giây ban đầu
Gieo thương nhớ tuổi xanh
Nhưng bài nhạc này được viết lên
Đó là cái cớ của anh
Vì yêu em
Nên anh quyết định không ở lại
Anh chấp nhận sự cô đơn
Đi cùng với tiếng thở dài
Nếu anh chúc em hạnh phúc
Là tự làm khó bản thân
Nhưng em yên tâm
Anh sẽ không để cho
Điều đó cản chân
Và những điều mình không muốn
Thì nó cũng đến thôi em
Anh chẳng mong một môi ai đó
Sẽ lại trao đến môi em
Con đường tình chỉ còn một mình
Nên anh phải dần quen lối
Nếu tình yêu chỉ nằm trên môi
Thì anh không cần em nói
Này em ơi em còn nhớ hay đã quên
Những nơi mình hẹn thề
Và nơi ngày xưa mình đã đến
Chúng ta đã từng trải
Và cùng nhau nếm hết màn đêm
Vậy mặt trăng với mặt trời
Là một cuộc đời thế nào em
Thế nào em thế nào em
Là thế nào em
Vì giờ thì anh đã thấy được
Một sự thật tim đau nhói
Trao nhau bao nhiêu đắm đuối
Nhưng sao cứ thế buông
Anh trách sao người nỡ vội vàng
Để như bài nhạc buồn
Anh đâu muốn viết
Và giờ anh chẳng thể
Kéo mọi thứ về như xưa
Khi ánh mắt em
Còn có trao cho anh mà cho ai
Anh đâu có thể làm được gì
Cố buông lời cầu kỳ là vì em vì em
Anh đâu muốn thấy
Em tay trong tay vui đùa
Và trao môi hôn lúc ấy
Con tim nhớ nhung mơ mộng
Về em những năm tháng ấy
Giờ theo gió mây còn đâu
Anh đau biết mấy
Khi em trong tay vui đùa
Và trao môi hôn lúc ấy
Con tim nhói đau
Mơ mộng về em những năm tháng ấy
Tình yêu đó nay còn đâu
Rồi một ngày
Có một người ngồi đợi ai qua đây
Anh chỉ muốn thấy em cười
Cho dù là hai ba giây
Anh muốn được bay qua mây
Để thấy được cuối chân trời
Anh vẫn mãi là một thằng nhóc
Chưa học được cách vâng lời
Và rồi chúng ta
Trở thành hai người dưng
Trao cho nhau bao đắm đuối
Đến phút cuối lại dừng
Dù cho anh cũng đã từng
Cùng em trò chuyện trắng đêm
Hồng Kông đã không còn đẹp
Vì những ngày buồn vắng em
Đợi khi nắng lên
Cho thành phố này ấm áp
Anh bán luôn cả niềm vui
Mua nỗi buồn về nhấm nháp
Rất nhiều người khác
Họ sẵn sàng đến bên em
Nhưng chỉ có một mình anh
Lại là người muốn quên em
Lạc trong thành phố
Đi giữa dòng người đan xen
Anh phải học cách từ bỏ
Với những điều mình đang quen
Dành cho em
Người mà anh đã từng nhớ
Một lần và mãi mãi
Để bản thân thôi ngừng mơ
Vì giờ thì anh đã thấy được
Một sự thật tim đau nhói
Trao nhau bao nhiêu đắm đuối
Nhưng sao cứ thế buông
Anh trách sao người nỡ vội vàng
Để như bài nhạc buồn
Anh đâu muốn viết
Và giờ anh chẳng thể
Kéo mọi thứ về như xưa
Khi ánh mắt em
Còn có trao cho anh mà cho ai
Anh đâu có thể làm được gì
Cố buông lời cầu kỳ là vì em vì em
Dần chiều nhạt màu dù mưa đến đâu
Thì em trong anh
Vẫn luôn sẽ mãi là điều tuyệt vời
Nhưng sao em nỡ
Để thành giấc mơ xa vời
Là vì em vì em