Cũng là người chuốc ta say
Để linh hồn ta vui phút chốc
Nồng nàn người rót bên tai
Chút hương của hoa hồng lắm gai
Nhẹ lòng rồi đắm say ai
Ngỡ đâu tình yêu này mãi mãi
Ai biết chút ái men tình này
Làm khổ thân trai
Em vốn là cô gái kiêu kỳ
Thích nghe người làm thơ
Còn anh là kẻ si tình
Mang trong hồn người nghệ sĩ
Ta đến với nhau vì điều gì
Khi tim đầy hoài nghi
Thơ chẳng vừa ý
Người cứ thế ngoảnh mặt rời đi
Cứ mỗi tối anh ngồi một mình
Trách lý trí phản bội chính mình
Dặn lòng không nhớ
Cớ sao cứ nghĩ lại
Buột miệng gọi tên
Mà người nào đâu có thể hiểu nổi
Bởi tình yêu của kẻ si tình
Lỡ say rồi
Đau thương cũng bình thường thôi
Gió cố ý hay là tình cờ
Dắt sóng đến xô ngã giấc mơ
Giật mình tỉnh giấc thấy ấm ức
Nơi lồng ngực tim khóc òa
Đừng buồn tim hỡi
Bởi hoa chỉ đến
Để thưởng thức thơ tình
Hoa ở thiên đường
Sao thương được kẻ lưu linh
Em vốn là cô gái kiêu kỳ
Thích nghe người làm thơ
Còn anh là kẻ si tình
Mang trong hồn người nghệ sĩ
Ta đến với nhau vì điều gì
Khi tim đầy hoài nghi
Thơ chẳng vừa ý
Người cứ thế ngoảnh mặt rời đi
Cứ mỗi tối anh ngồi một mình
Trách lý trí phản bội chính mình
Dặn lòng không nhớ
Cớ sao cứ nghĩ lại
Buột miệng gọi tên
Mà người nào đâu có thể hiểu nổi
Bởi tình yêu của kẻ si tình
Lỡ say rồi
Đau thương cũng bình thường thôi
Gió cố ý hay là tình cờ
Dắt sóng đến xô ngã giấc mơ
Giật mình tỉnh giấc thấy ấm ức
Nơi lồng ngực tim khóc òa
Đừng buồn tim hỡi
Bởi hoa chỉ đến
Để thưởng thức thơ tình
Hoa ở thiên đường
Sao thương được kẻ lưu linh
Cứ mỗi tối anh ngồi một mình
Trách lý trí phản bội chính mình
Dặn lòng không nhớ
Cớ sao cứ nghĩ lại
Buột miệng gọi tên
Mà người nào đâu có thể hiểu nổi
Bởi tình yêu của kẻ si tình
Lỡ say rồi
Đau thương cũng bình thường thôi
Gió cố ý hay là tình cờ
Dắt sóng đến xô ngã giấc mơ
Giật mình tỉnh giấc thấy ấm ức
Nơi lồng ngực tim khóc òa
Đừng buồn tim hỡi
Bởi hoa chỉ đến
Để thưởng thức thơ tình
Hoa ở thiên đường
Sao thương được kẻ lưu linh
Hoa ở thiên đường
Sao thương được kẻ lưu linh