Mẹ đã đổi cả thanh xuân
Mẹ vì con quên cả chính mình
Nhọc nhằn chín tháng mười hôm
Thêm nhiều năm lặng thầm hy sinh
Rồi ngày con lớn lên hơn
Ngu dại nên chẳng biết nghĩ nhiều
Tạo điều lầm lỗi bao phen
Cho mẹ tôi bao lần buồn hiu
Người ta có thể đếm sao
Nhưng không làm sao đếm nước mắt mẹ
Lặng thầm lo lắng cho con
Mà nào đâu dám kể mấy ai nghe
Mỗi mùa xuân mới trôi qua
Thì con lại lo mẹ thêm tuổi già
Làm sao để trả thanh xuân
Cho mẹ tôi những ngày vừa qua
Con nhớ lắm ngày còn thơ
Mẹ đưa đón con tuổi học trò
Con nhớ dáng mẹ gầy so
Cơm mẹ ăn cũng chẳng dám no
Công đức biển rộng trời cao
Nay con biết trả như thế nào
Mong ước của mẹ là con
Phải càng ngày càng bước lên cao
Mẹ vẫn giữ một lòng thương
Dẫu con có bao nhiêu lỗi lầm
Mẹ nói con phải thành công
Để có nhắm mắt mẹ còn an tâm
Mẹ hứa hãy đợi chờ con
Để con trả công sinh dưỡng này
Đừng xa vội nơi cuối trời
Tội bất hiếu này con gánh sao đây
Và đó là mẹ
Trong kí ức của tôi đấy
Mẹ thức dậy đi bán từ sáng tới tối
Ngày nào thì cũng vậy
Những lúc mẹ tụt huyết áp
Mẹ tôi đã ngất giữa đường
Bác sĩ thì vẫn luôn cứ hỏi
Sao con không ăn uống bình thường
Nhưng bởi vì cuộc sống của mẹ
Còn trăm thứ để lo
Ăn uống thật là đơn giản
Để tập trung cho tụi con no
Con cũng không biết ở kiếp trước
Mẹ nợ tụi con như thế nào
Không lẽ cuộc đời một người mẹ
Phải chịu cay đắng như vậy sao
Người ta có thể đếm sao
Nhưng không làm sao đếm nước mắt mẹ
Lặng thầm lo lắng cho con
Mà nào đâu dám kể mấy ai nghe
Mỗi mùa xuân mới trôi qua
Thì con lại lo mẹ thêm tuổi già
Làm sao để trả thanh xuân
Cho mẹ tôi những ngày vừa qua
Con nhớ lắm ngày còn thơ
Mẹ đưa đón con tuổi học trò
Con nhớ dáng mẹ gầy so
Cơm mẹ ăn cũng chẳng dám no
Công đức biển rộng trời cao
Nay con biết trả như thế nào
Mong ước của mẹ là con
Phải càng ngày càng bước lên cao
Mẹ vẫn giữ một lòng thương
Dẫu con có bao nhiêu lỗi lầm
Mẹ nói con phải thành công
Để có nhắm mắt mẹ còn an tâm
Mẹ hứa hãy đợi chờ con
Để con trả công sinh dưỡng này
Đừng xa vội nơi cuối trời
Tội bất hiếu này con gánh sao đây
Đời còn mẹ như còn ánh sáng soi
Sợ mai nắng tắt
Con sống đời mồ côi
Con nhớ lắm ngày còn thơ
Mẹ đưa đón con tuổi học trò
Con nhớ dáng mẹ gầy so
Cơm mẹ ăn cũng chẳng dám no
Công đức biển rộng trời cao
Nay con biết trả như thế nào
Mong ước của mẹ là con
Phải càng ngày càng bước lên cao
Mẹ vẫn giữ một lòng thương
Dẫu con có bao nhiêu lỗi lầm
Mẹ nói con phải thành công
Để có nhắm mắt mẹ còn an tâm
Mẹ hứa hãy đợi chờ con
Để con trả công sinh dưỡng này
Đừng xa vội nơi cuối trời
Tội bất hiếu này con gánh sao đây
Và đó là mẹ
Trong kí ức của tôi đấy
Mẹ thức dậy đi bán từ sáng tới tối
Ngày nào thì cũng vậy
Những lúc mẹ tụt huyết áp
Mẹ tôi đã ngất giữa đường
Bác sĩ thì vẫn luôn cứ hỏi
Sao con không ăn uống bình thường
Nhưng bởi vì cuộc sống của mẹ
Còn trăm thứ để lo
Ăn uống thật là đơn giản
Để tập trung cho tụi con no
Con cũng không biết ở kiếp trước
Mẹ nợ tụi con như thế nào
Không lẽ cuộc đời một người mẹ
Phải chịu cay đắng như vậy sao
Mẹ hiền như ánh thái dương
Sáng soi đời con