Ai cũng là một ngôi sao
Trong cuộc đời của chính mình
Lái con thuyền cảm xúc
Của trái tim đừng đứng hình
Lúc khô khan
Lúc yêu thương thật chung tình
Nhưng nhìn đi nhìn lại
Thì chẳng có ai là không biết dỗi
Hôm nay không ai hiểu anh
Không thì sao
Cả thế giới làm anh buồn
Cả thế giới
Đôi khi Tuấn Hưng
Chỉ dỗi hờn một chút thôi
Dỗi hờn như đứa trẻ
Ai dỗ đây
Dỗi một chút cho đời thêm đẹp
Dỗi một chút cho tình thêm đậm đà
Dỗi một chút chẳng lý do
Dỗi khi không vừa ý
Thì mình dỗi thôi
Ai mà chẳng dỗi đôi khi phải không
Ai mà chẳng muốn được quan tâm
Dỗi không phải yếu đuối đâu
Dỗi là màu sắc
Của người biết yêu đời
Sáng nay ai đã quên tách cà phê
Thức dậy xuất hiện
Với đôi mắt ủ ê
Mặt ngoài thì hầm hố nam tính
Nhưng mà mau nước mắt
Cứ coi phim Hàn Quốc
Đang thất tình hớ
Vợ con phải xếp hàng dỗ dành
Hết bánh ngọt lại trà sữa cho anh
Để Tuấn Hưng lại là Tuấn Hưng
Quay trở lại cả nhà vui
Tuấn Hưng anh Tuấn Hưng ơi
Anh đây anh đây
Mặt hầm hố nhưng trong lòng hiền khô
Tuấn Hưng anh Tuấn Hưng ơi
Cứng cáp thế đấy
Nhưng mà cũng rất mềm mỏng đấy
Nhưng ai chạm vào điện thoại của anh
Đừng bình luận trang phục của anh
Đừng ai quên khen món anh nấu
Ok ok hãy nhớ dùm anh nha
Anh cũng lắm lúc dỗi hờn
Tuấn Hưng dỗi không dễ thương
Hãy mau dỗ anh đi
Để Tuấn Hưng trở lại
Bye bye dỗi hờn
Dỗi một chút cho đời thêm đẹp
Dỗi một chút cho tình thêm đậm đà
Dỗi một chút chẳng lý do
Dỗi khi không vừa ý
Thì mình dỗi thôi
Ai mà chẳng dỗi đôi khi phải không
Ai mà chẳng muốn được quan tâm
Dỗi không phải yếu đuối đâu
Dỗi là màu sắc
Của người biết yêu đời
Khi anh buồn thì mưa giông kéo tới
Lúc anh đang vui bỗng nhiên dỗi hờn
Chỉ là cảm thấy trái tim dễ vỡ
Dỗi hờn là quyền tự do
Dỗi xong rồi yêu đời hơn
Không dỗi sao biết ngậm ngùi
Đó là nghệ thuật sống baby