Kìa kìa một chiếc thuyền nan
Chở khúc hát văn mênh mang nỗi nhớ
Kìa vầng trăng soi những vần thơ
Thuyền về qua bến Đò Quan
Cho tôi là tôi ghé nhờ
Nửa đời xa quê
Nay lại về bến cũ người xưa
Nam Định mình ơi
Hoa xoan rơi trắng đường quê
Nhớ đêm hội chèo
Nhớ chợ Viềng mùng tám
Nhớ nắng biển quê em
Nhớ đồng lúa chín vàng
Nam Định mình ơi
Nôn nao nỗi nhớ nghe tiếng còi tàu
Chia tay đêm Vị Xuyên
Mưa giăng đầy phố nhỏ
Ai đợi người đi xa nơi bến xưa
Thoảng nghe câu hát vang não lòng
Ôi nhớ chuyện ngày xưa
Ai nói rằng có cô thắt dải lưng xanh
Theo anh về Nam Định
Cùng dệt lụa ươm tơ
Đám cưới trong chiếc thuyền nan
Chứ bồng bềnh qua bến Đò Quan
Thuyền về qua bến Đò Quan
Cho tôi là tôi ghé nhờ
Nửa đời xa quê
Nay lại về bến cũ người xưa
Nam Định mình ơi
Hoa xoan rơi trắng đường quê
Nhớ đêm hội chèo
Nhớ chợ Viềng mùng tám
Nhớ nắng biển quê em
Nhớ đồng lúa chín vàng
Nam Định mình ơi
Nôn nao nỗi nhớ nghe tiếng còi tàu
Chia tay đêm Vị Xuyên
Mưa giăng đầy phố nhỏ
Ai đợi người đi xa nơi bến xưa
Thoảng nghe câu hát vang não lòng
Ôi nhớ chuyện ngày xưa
Ai nói rằng có cô thắt dải lưng xanh
Theo anh về Nam định
Cùng dệt lụa ươm tơ
Đám cưới trong chiếc thuyền nan
Chứ bồng bềnh qua bến Đò Quan
Bâng khuâng nghe tiếng nguyệt cầm
Lắng đọng trong tôi
Những vần thơ cháy lòng
Nam Định mình ơi Nam Định mình ơi