Nặng ắp ký ức xưa
Như mẹ cho quà
Ta ôm lấy nâng niu
Như chẳng cách xa
Ký ức của ấu thơ
Nơi ta có ngôi nhà
Nơi chan chứa yêu thương
Chưa hề phôi pha
Mưa giăng mấy cơn ngâu
Xanh bạc mái đầu
Đôi vai áo phai nâu
Đã sờn rách lâu
Thương rau cháo bên nhau
Vui như thuở ban đầu
Thương bao lấm lem
Nuôi ân tình thêm sâu
Chân bước trên đường đời
Đôi lần trượt ngã
Đau đến đâu cũng qua hết thôi thương à
Vì thương nhau quá
Tự nhiên hai mắt ướt nhòa
Tự nhiên cứ muốn
Làm cơn đau ấy trôi qua
Tự nhiên muốn nấu
Nồi cơm thơm phức hương nhà
Để gửi hết yêu thương vào đó
Gạt trôi hết đi
Những buồn lo giày vò
Mơ mây trắng thong dong
Đi gặp chân trời
Nhưng vai gánh long đong
Chưa được nghỉ ngơi
Thương ta quá ta ơi
Lênh đênh cả một đời
Thương tay níu giấc mơ
Nhưng hoài chơi vơi
Dẫu có bao nhiêu lần
Cuộc đời quật ngã
Vẫn chứa chan tình thương
Ở trong ngôi nhà
Vì thương nhau quá
Tự nhiên hai mắt ướt nhòa
Tự nhiên cứ muốn
Làm cơn đau ấy trôi qua
Tự nhiên muốn nấu
Nồi cơm thơm phức hương nhà
Để gửi hết yêu thương vào đó
Gạt trôi hết đi
Những buồn lo giày vò
Tại sao đau đớn
Lại cùng ta bước chung đường
Tại sao khôn lớn
Lại làm quen với vô thường
Tại sao thương quá
Mà nay phải cách chia xa
Tại sao hứa sẽ đi cùng nhau
Mà giờ nước mắt ai vội lau
Thì ra hạnh phúc
Là nâng niu phút sum vầy
Thì ra thương mến
Là sẻ chia những đắng cay
Thì ra như thế
Mà nhiều khi mất cả đời
Trải qua hết bao nhiêu đầy vơi
Rồi mới thấy trong tim
Thảnh thơi mỉm cười