Anh cứ ngỡ tình là trăm năm
Nửa đoạn đường nào hay ngừng nắm
Bàn tay buông tay
Là do ai đã đổi thay
Trong cơn mơ
Nỗi đau cứ siết lấy anh vỡ òa
Đêm bơ vơ
Ta như bông hoa nở hai đóa
Gió chẳng lặng vì
Trong lòng anh cứ mãi thầm thì
Quá khứ gọi tên
Hỏi sao ta lại chia ly
Một tình yêu nhưng chia hai ngả
Chỉ thoáng qua trở thành người lạ
Nỗi đau này sao mà nặng quá
Gánh trên vai chẳng ai khâu vá
Anh cứ ngỡ tình là trăm năm
Nửa đoạn đường nào hay ngừng nắm
Bàn tay buông tay
Là do ai đã đổi thay
Xin đừng nhắc tên anh
Xin đừng nhắc tên anh
Khi bên em đã có ai ở bên cạnh
Quên hết đi thật nhanh
Như cách em rời đi chóng vánh
Đã từng là của nhau
Nhưng đến nay áo cũng thay màu
Giờ là kẻ được mời
Đến xem em bên người mới
Sau những lần chắp vá
Giờ đành buông tay cách xa
Bỏ lại nhành hoa
Một đời lụy tàn ai dẫm qua
Để giờ nhận lại gì nữa
Ngoài vết xước ký ức khi xưa
Ngồi đây khóc dưới mưa
Muốn hỏi em đã hài lòng chưa
Xin đừng nhắc tên anh
Khi bên em đã có ai ở bên cạnh
Quên hết đi thật nhanh
Như cách em rời đi chóng vánh
Đã từng là của nhau
Nhưng đến nay áo cũng thay màu
Giờ là kẻ được mời
Đến xem em bên người mới
Sau những lần chắp vá
Giờ đành buông tay cách xa
Bỏ lại nhành hoa
Một đời lụy tàn ai dẫm qua
Để giờ nhận lại gì nữa
Ngoài vết xước ký ức khi xưa
Ngồi đây khóc dưới mưa
Muốn hỏi em đã hài lòng chưa