Thôi đừng quên
Vì trong trái tim anh
Toàn tàn dư về em
Dù đau đớn
Nhưng tháng ngày đẹp nhất
Luyến lưu trong đêm
Là thời giờ bên em
Vì tương tư anh mang quá lâu
Dần dà thành những thói quen
Lòng khóa sâu
Từ đầu anh đã biết đáp án
Để quên rồi
Chỉ là cố níu em theo thời gian trôi
Ánh dương thu mình
Sau cơn mưa rơi
Ai mang luyến lưu tơ tình
Đều buồn đau như anh thôi
Ôm tiếng yêu ấy như tâm niệm
Câu chuyện tự suy diễn
Hồi kết cho ngày tháng anh lặng im
Vài câu nói vu vơ tìm về thiên thanh
Một câu nói bâng quơ
Chạm vào tim anh vỡ tan tành
Biết trước luyến lưu chẳng thành
Mà vết xước lớn dần trong anh
Tiếng yêu mãi vô danh
Vì mộng mơ là một niềm tin
Anh giờ như tín đồ
Làm quen với hàng vạn nỗi nhớ
Tim anh chìm trong nỗi buồn tự do
Tình yêu nếu cứ mong đợi
Lại càng xa xôi
Đau đớn nhưng đẹp nhất xuân thời
Tình đầu phai phôi
Trong phút chốc
Chuyện từng làm cho anh
Bất giác thấy vui lại thành
Nước mắt hòa cùng ngàn suy tư
Trong tim cuốn trôi
Dù anh cố giữ lấy hạnh phúc ấy
Nhưng chẳng có lấy cơ may
Nỗi buồn giờ chiếm lấy ký ức
Khi em còn đây
Thật lòng trong tim anh
Cũng đâu muốn đau đớn
Khi nhớ về em khi chiều tàn
Từng là những ký ức đẹp nhất
Anh đã từng có theo thời gian
Vậy ai đó thay anh dỗ dành
Mảnh vỡ kia khó chữa lành
Vì anh chỉ là người vô danh
Vài câu nói vu vơ tìm về thiên thanh
Một câu nói bâng quơ
Chạm vào tim anh vỡ tan tành
Biết trước luyến lưu chẳng thành
Mà vết xước lớn dần trong anh
Tiếng yêu mãi vô danh
Vì mộng mơ là một niềm tin
Anh giờ như tín đồ
Làm quen với hàng vạn nỗi nhớ
Tim anh chìm trong nỗi buồn tự do
Tình yêu nếu cứ mong đợi
Lại càng xa xôi
Đau đớn nhưng đẹp nhất xuân thời
Tình đầu phai phôi
Thôi đừng quên
Vì trong trái tim anh
Toàn tàn dư về em
Dù đau đớn
Nhưng tháng ngày đẹp nhất
Luyến lưu trong đêm
Là thời giờ bên em
Gió bâng quơ lời vô thanh
Thứ anh mơ lại làm đau anh
Từng muộn phiền
Giờ đang đấu tranh với anh
Từng đêm đen
Giá như anh từng nói yêu em
Vì mộng mơ là một niềm tin
Anh giờ như tín đồ
Làm quen với hàng vạn nỗi nhớ
Tim anh chìm trong nỗi buồn tự do
Tình yêu nếu cứ mong đợi
Lại càng xa xôi
Đau đớn nhưng đẹp nhất xuân thời