Người xưa nợ em quá nhiều
Đến độ thanh xuân xế chiều
Sân nhà em
Không ai sính lễ trầu cau
Người xưa mới bước vào đời
Rung động một phút nhất thời
Tình đầu của thuở đôi mươi
Bao giờ nguôi
Măng non núp bóng trăng tà
Cách biệt tuổi tác thế mà
Thương em già
Không dám thưa mẹ thưa cha
Sai ngay thuở ban đầu
Biết không duyên kiếp với người
Nên duyên họ thấy họ cười
Không duyên hỏi cưới giùm người
Thanh xuân nhàu nát
Cái váy áo cưới tả tơi
Làm sao mặc vừa
Thân phận là cái khăn tay đã lau
Rồi cũng phải thay
Nhà nào hỏi cưới
Cũng bỏ sính lễ không thèm đón dâu
Em cũng ngại đã khâu
Khâu chiếc áo bầu
Đường kim mũi chỉ
Em vá em khâu một đời dãi dầu
Khâu từng sợi nhớ
Dẫu bao đắng cay chẳng dám ngẩng đầu
Một người con gái chẳng lấy một ai
Đem cả tương lai
Đổi lấy hình hài người đã từng làm sai
Măng non núp bóng trăng tà
Cách biệt tuổi tác thế mà
Thương em già
Không dám thưa mẹ thưa cha
Sai ngay thuở ban đầu
Biết không duyên kiếp với người
Nên duyên họ thấy họ cười
Không duyên hỏi cưới giùm người
Thanh xuân nhàu nát
Cái váy áo cưới tả tơi
Làm sao mặc vừa
Thân phận là cái khăn tay đã lau
Rồi cũng phải thay
Nhà nào hỏi cưới
Cũng bỏ sính lễ không thèm đón dâu
Em cũng ngại đã khâu
Khâu chiếc áo bầu
Đường kim mũi chỉ
Em vá em khâu một đời dãi dầu
Khâu từng sợi nhớ
Dẫu bao đắng cay chẳng dám ngẩng đầu
Một người con gái chẳng lấy một ai
Đem cả tương lai
Đổi lấy hình hài người đã từng làm sai
Thanh xuân nhàu nát
Cái váy áo cưới tả tơi
Làm sao mặc vừa
Thân phận là cái khăn tay đã lau
Rồi cũng phải thay
Nhà nào hỏi cưới
Cũng bỏ sính lễ không thèm đón dâu
Em cũng ngại đã khâu
Khâu chiếc áo bầu
Đường kim mũi chỉ
Em vá em khâu một đời dãi dầu
Khâu từng sợi nhớ
Dẫu bao đắng cay chẳng dám ngẩng đầu
Một người con gái chẳng lấy một ai
Đem cả tương lai
Đổi lấy hình hài người đã từng làm sai
Mầm sống non dại
Của người từng làm sai