Mọi người kể những câu chuyện xưa
Đã trở thành huyền thoại
Và viết nên bao bài ca
Để ngàn năm hát mãi
Về người mẹ Việt Nam anh hùng
Đã quên mình
Gạt đi nước mắt tiễn con lên đường
Nỗi đau người ở lại mấy ai hiểu được
Vì trái tim yêu đàn con
Và yêu đất nước
Người mẹ nào không xót thương con
Nhớ thương con
Chờ tin chiến thắng về trong hy vọng
Người mẹ ấy tìm con
Giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi
Sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười mình mẹ rơi nước mắt
Đạn bom đã ngừng bay
Nhưng vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi
Sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Một thời chiến tranh qua rồi
Mang cả con đi rồi
Chỉ có chim câu
Gửi về màu xanh chiếc áo
Viên đạn từ muôn hướng
Ghim vào trái tim mẹ
Mừng cho đất nước và đau cho mình
Người mẹ ấy tìm con
Giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi
Sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười mình mẹ rơi nước mắt
Đạn bom đã ngừng bay
Nhưng vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi
Sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Độc lập đổi bằng bao nhiêu xương máu
Hòa bình đổi bằng bao nhiêu nỗi đau
Người mẹ ấy tìm con
Giữa tiếng reo dân tộc
Người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông
Hòa bình đến rồi
Sao anh vẫn chưa trở về
Giữa tiếng cười mẹ rơi nước mắt
Đạn bom đã ngừng bay
Nhưng vết thương sâu này
Vẫn âm ỉ ngày đêm làm sao nguôi
Hòa bình đến rồi
Sao những đứa con của tôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi
Còn ngủ mãi giữa chiến trường thôi