Phố đông người qua
Nhưng sao lại vẫn cảm thấy cô đơn
Tìm điều gì
Trong nơi nhân gian bộn bề
Bầu trời xanh chẳng còn mộng mơ
Phía bên đầu dây
Có ai còn nghe thấy tiếng tôi không
Thời gian trôi qua cứ ngỡ rằng là
Rồi một ngày sẽ trưởng thành hơn
Ngày mưa phùn rơi trong đêm đông
Gió mang bao ưu phiền
Cuốn lấy con tim lạnh giá
Và mưa lại rơi trên phím đàn
Thả trôi theo mây ngàn
Cũng đâu thể
Ngăn được dòng suy nghĩ
Có những vết xước trong tim thật nhiều
Có những ánh mắt vẫn không thể thiếu
Có những ký ức đẹp
Vốn dĩ đã êm đềm
Giờ chẳng đong lại được bao nhiêu
Sương mai trong veo lắng nghe mặt hồ
Có những nuối tiếc dịu dàng nên thơ
Anh mang những tâm sự
Viết lên những nỗi buồn
Mà chẳng ai có thể hiểu
Từng tia nắng vô tình
Vương lại nơi ta đi qua
Hàng cây vẫn vươn mình
Sao trời xanh lại xa quá
Tìm đâu chốn yên bình
Đành thôi những duyên tình
Chỉ còn lại đây
Nụ cười trong những khung hình
Mang bao nhiêu tâm tư
Anh thu mình ngồi nghe gió hát
Bao nỗi nhớ êm ru
Xin đưa vào màn đêm bát ngát
Từng đợt sóng nơi biển khơi này
Lặng lẽ cũng bao ngày
Mà đâu ai biết ai hay
Ngày mưa phùn rơi trong đêm đông
Gió mang bao ưu phiền
Cuốn lấy con tim lạnh giá
Và mưa lại rơi trên phím đàn
Thả trôi theo mây ngàn
Cũng đâu thể
Ngăn được dòng suy nghĩ
Có những vết xước trong tim thật nhiều
Có những ánh mắt vẫn không thể thiếu
Có những ký ức đẹp
Vốn dĩ đã êm đềm
Giờ chẳng đong lại được bao nhiêu
Sương mai trong veo lắng nghe mặt hồ
Có những nuối tiếc dịu dàng nên thơ
Anh mang những tâm sự
Viết lên những nỗi buồn
Mà chẳng ai có thể hiểu
Là những câu ca trong màn đêm
Là những yêu thương không thể quên
Là những cơn đau chưa đặt tên
Vây quanh khi màn mưa kéo đến
Lạc bước đôi chân đi về đâu
Để thôi nhớ nhung những ngày đầu
Ở lại thêm chút thôi
Vì tháng năm trôi thật mau
Giá như có ai ở đây
Giá như có ai đang ở đây
Giá như có ai đang cầm tay
Kế bên những lúc bộn bề
Giá như có ai ở đây
Giá như có ai đang ở đây
Cầm tay tôi kề bên tôi
Giữa cuộc đời thế thôi