Anh vui đến nỗi nghẹn ngào
Nhìn người ta cầm nhẫn cưới trao
Anh cũng có chút tự hào
Vì người mình thương hạnh phúc nhường nào
Áo cưới em màu trắng tinh
Cô gái anh thật rất xinh
Giật mình cứ ngỡ
Anh đứng cạnh em trong lễ cưới
Anh vui sao nước mắt cứ tuôn trào
Chẳng phải như thế quá tốt hay sao
Anh ta đáng giá nhường nào
Ngược lại nhìn anh trông chẳng ra sao
Cũng đúng thôi
Anh làm gì xứng đáng với em
Những cánh hoa rơi theo dòng nước mắt
Ngày đã hóa thành mưa rồi
Những cánh hoa rơi theo dòng nước mắt
Ngày đã hóa thành mưa rồi
Tiếng thét vang lên trong từng cơn đau
Nào dám nói thành câu nào
Chẳng trách ai cũng phải sợ
Đến lúc yêu thương không còn
Người cạnh bên mà chẳng thể hiểu được
Làm cách nào có thể giữ lại
Bão tố phong ba không bằng chia tay
Chìm xuống dưới vực sâu này
Dễ nhớ mau quên những lời mây bay
Chỉ nhận lại những đắng cay
Còn điều gì để khiến anh vui trở lại
Em biến nơi anh thành địa ngục trần gian